Loading
Đó là một người mà tôi không dám so sánh với bậc thi sĩ như Bùi Giáng, người có một thuở điên… rực rỡ. Nhưng ở con người này cũng có nét tỉnh - điên tài hoa và lôi cuốn mọi người. Nếu ở Bùi Giáng vừa là người điên vừa là thức giả, là thi sĩ của ngôn từ thì với người này, một người vừa điên vừa là một tay cầm, một giọng hát rất tài tử...

Qua lời giới thiệu của một người bạn, chúng tôi được biết có một người tuy “điên” nhưng rất “tài tử” đang sống ở một xóm nhỏ hẻo lánh của vùng nông thôn đất “công tử” Bạc Liêu. Chiếc xuồng đưa chúng tôi lướt qua nhiều nhánh sông ngoằn ngoèo, xa hun hút lá dừa nước. Trên mặt sông từng khóm lục bình bềnh bồng, uốn lượn theo sóng nước.

Vừa tìm đến nhà thì Minh, bạn tôi cũng là cháu ruột chú Út đon đả ra đón và chỉ ngay: “Chú tao đang ngồi hút thuốc đó”. Tay cầm điếu thuốc rê, chú Út vừa nhả mấy làn khói vừa đưa ánh nhìn chúng tôi chậm chạp, đờ đẫn, vô hồn...

Sinh năm 1957, trong một gia đình trung nông khá giả, nhà có đến 13 anh chị em, chú con út, tên Mong. Nhiều năm qua, khi hỏi đến tên chú thì rất nhiều người trong ấp đều biết. Người ta biết chú không phải do cha mẹ hay anh chị có quyền thế, hoặc giàu “bể bồ lúa” mà biết bởi chú là một người bị bệnh tâm thần nhưng có khả năng đặc biệt.

Chú  Út.

Chú Mười, anh ruột Út Mong, người đang nuôi chú cho biết: “Sở dĩ người ta gọi em nó điên là vì hằng ngày em nó không đi làm, không nói chuyện với bất cứ ai, cứ tới bữa cơm thì lên ăn, ăn xong, hút mấy điếu thuốc rồi ngủ vậy đó…”. Minh cũng nói thêm: “Chú Út không tự tắm giặt, không tự cạo râu được nên phải nhờ con cháu, cứ như vậy suốt gần 20 năm nay không thay đổi”.

Ngồi quây quần trên chiếc chiếu được trải dưới đất trước nhà, bên chén trà trò chuyện, thi thoảng thấy chú Út nhìn chúng tôi với ánh mắt tươi tắn hơn ban đầu. Câu chuyện có điều gì vui chú cũng nở nụ cười đến nhăn nheo khóe miệng. Chú Út có gương mặt chữ điền hiền hậu, đôi mắt sâu phảng phất nỗi buồn man mát, xa xăm, da ngăm, mái tóc đã màu “muối tiêu”, râu đen dày chớm môi nhưng trông vẫn thấy trẻ hơn so với tuổi.

Mọi người kể, chú phát bệnh không đột xuất, không bất thường mà biến chuyển từng ngày. Năm đó, gia đình xảy ra mâu thuẫn, vợ con chú bỏ về bên ngoại ở. Chú thường lên xóm Đồng ở nhà người anh ruột thứ 10 cho đỡ buồn. Mỗi ngày, chú chỉ biết ăn, nhậu, ngủ và đi chơi đây đó với mấy nhà hàng xóm. Nhưng càng về sau, nhất là những buổi chiều về, chú hay đứng thẫn thờ nhìn xa xăm. Thấy vậy, những lúc bên mâm rượu mọi người khuyên can nhưng thấy sự tình không thuyên giảm.

Rồi một ngày, cách đây gần 20 năm, nhà người chị thứ 4 có đám hỏi và chú sang chơi. Khi mọi người đang “chén chú chén anh” thì ở nhà bếp, chú tự mình đưa ngón trỏ vào lò than đỏ rực rồi dùng dao chặt đứt lìa một đốt... Và từ đó tới nay chú trở nên tỉnh tỉnh điên điên như thế...

Mọi người kể, ban đầu có đưa chú đi một số bệnh viện khám nhưng các bác sĩ chỉ khuyên đưa về chăm sóc một thời gian xem sao. Ở nhà anh chị, vợ con đều về thăm nom chăm sóc nhưng không thấy bệnh tình tiến triển. Hỏi thì chú không nói, lâu lâu hay ra vườn chửi huyên thuyên ai đó một vài câu rồi lại thôi. Nghe nhiều người mách bảo đi coi thầy xem có bị “yếm bùa” (người miền Tây gọi là yếm bùa chứ không phải yểm bùa - PV) gì không nên mọi người chèo ghe đi tìm chữa trị.

Lần đó, không hiểu sao, khi ghe cập bến, vừa dắt chú lên nhà thì thầy nhìn mặt chú liền phán: “Nam này bị nhiều loại bùa, bị yếm nhiều lần nên khó gỡ lắm, thầy chỉ có thể lấy một lá thôi”. Sau đó thầy xem tay của chú Út và bảo mọi người về nhà tìm một cái miếu ngay ngã ba sông, cách nhà 3 cây số, dưới lư hương trong miếu có một lá bùa, lấy xong mang lại cho thầy xem.

Chú Út chơi đàn. 

Y lời thầy, đúng hẹn mọi người mang lá bùa tới, thầy xem xong và họa ra chân dung của 3 người phụ nữ là những người đi yếm chú. Sau đó thầy phán: “Nam này rất khó thoát nạn lắm vì người yếm đã thề với chủ là nếu không làm cho nam này điên tới chết thì bà ta sẽ chết”... Sau ông thầy đó, mọi người còn tìm đến nhiều ông, bà thầy khác và mỗi thầy đều “truy” ra được một lá bùa! Mọi người cho rằng, dường như không một tay thầy nào đủ “cao tay ấn” hơn bà thầy đã yếm nên chú út vẫn không khỏi.

Nếu chú Út chỉ điên thôi thì chắc có lẽ mọi người cũng không lấy gì làm ngạc nhiên hay chú ý và vì thế, sẽ không thể “nổi tiếng”. Nhưng trong cái điên của chú lại tiềm ẩn một con người rất lạ – một người điên tài tử, đờn hay, hát giỏi, nức tiếng xóm làng.

Thuở còn trai trẻ, vì là gia đình có học thức, kinh tế khá giả nên chú được học hành đàng hoàng, giao du rộng rãi. Ngay từ nhỏ chú đã có máy cassette để nghe và vì thế, chú trở nên mê đờn ca tài tử, cải lương Nam Bộ từ rất sớm. Những bài ca, những vở tuồng gắn liền với những tên tuổi nghệ sĩ vang bóng một thời như: Đệ nhất danh ca Út Trà Ôn, ông hoàng đĩa nhựa Tấn Tài, trầm ca Hữu Phước, sầu nữ Út Bạch Lan, nữ hoàng sân khấu Thanh Nga, Rồi Thành Được, Thanh Hương, Mỹ Châu, Minh Phụng, Thanh Tuấn, Phượng Liên... là những người chú rất ngưỡng mộ.

Nghe nhiều sinh nghiền, từng bài ca, vở tuồng chú như nằm lòng. Chú còn mê những ngón đờn của các danh cầm khiếm thị như Đệ nhất danh cầm ghi-ta phím lõm Văn Vĩ, hay Văn Giỏi, Khải Hoàn... Chú học đờn ghi ta phím lõm và hay tổ chức đờn ca với bạn bè vào mỗi dịp đám tiệc trong xóm. Cứ vậy, ngón đờn của chú ngày một điêu luyện, âm thanh bay bổng, nhấn nhá trữ tình; giọng hát ngày một khỏe khoắn, âm giọng trầm ấm, ngân nga mùi mẫn. Nhiều người biết chú sống với phong cách hào sảng, tài tử phong lưu nên hay tìm đến nhà giao du kết bạn. Đặc biệt giọng hát, nhiều người ví chú là “em” Út Trà Ôn!...

Và dù chú điên đã gần 20 năm nhưng ngần ấy năm chú vẫn chơi đờn, vẫn cất cao giọng hát khi có cuộc vui vầy bên mâm rượu. Nghe thì lạ, khó tin nhưng điều đó ai ai cũng công nhận là thật.

Câu chuyện dăm lúc thì hàng xóm đã đến chơi nhà đến gần mươi người. Tiệc rượu cũng bày ra trước mắt. Nồi lươn um rau ngỗ thơm lừng, khói bay nghi ngút. Từng ly rượu đi qua với những lời giới thiệu, hỏi thăm và câu chuyện về chú Út được tiếp tục một cách say sưa, nóng bỏng, đặc quoánh như rượu cạn đáy ly...

Tuy bình thường không nói năng gì nhưng khi mọi người có tiệc rượu thì chú như một con người khác hoàn toàn. Ai hỏi gì về chuyện gia đình, bè bạn chú đều trả lời trúng phóc... Giữa đêm khuya, mâm rượu càng trở nên ấm cúng, câu chuyện càng thêm nồng nàn giữa trời đất và người phương Nam.

Chúng tôi mời chú Út trình diễn cho xem khả năng vừa đờn vừa hát của mình. Một kỹ thuật mà không phải người chơi đờn tài tử nào cũng làm được. Chú lấy đờn so dây nắn phím. Từng ngón tay chú cứ thanh thoát, búng bẩy, nhấn nhá linh hoạt trên cung phím. Rao qua vài điệu rồi theo lời yêu cầu chú hát liền mấy câu của 4 bản: Tình anh bán chiếu, Lưu Bình Dương Lễ, Võ Đông Sơ, Lan và Điệp.

Nhưng vừa hát chú vừa nước mắt lưng tròng! Một vài người cũng rưng rưng! Chú bảo: “Giờ có mấy ai ca qua Út Trà Ôn, Thành Được, Phượng Liên, Thanh Kim Huệ”! Một hoài niệm, một niềm nhớ tiếc một thuở xa xăm! Ngồi uống rượu cùng chú, thật lấy làm lý thú khi nghe chú bình về nghệ sĩ này, giọng ca nọ của thời nay và thời xưa. Nghe mà thấm thía trong lòng!

Không một ai có thể giải thích được điều này và không biết trong đầu chú nghĩ gì. Tôi hỏi chú vì sao thường ngày chú không nói chuyện, chú nhìn tôi vui vẻ: “Muốn nói mà nói không được, tại nó không cho nói!”. Tôi hỏi nó là ai, chú nhăn mặt: “Không biết nữa!”.

Cho đến nay tôi vẫn không hiểu vì sao chú Út lại có thể tỏ ra “tỉnh bơ” khi ngồi bên mâm rượu, đờn, ca, nói chuyện với chúng tôi gần thâu đêm suốt sáng! Nhưng sau cuộc rượu “tương ngộ” ấy, chú lại trở về một con người hoàn toàn khác. Một con người mà người ta vẫn bảo là “điên”!

Riêng tôi lại nghĩ chú không phải là một người điên. Chú đang sống với mình, với cuộc đời này bằng một thế giới khác. Thế giới đó chỉ dành cho riêng chú và tự chú hiểu mà thôi...

(vtc.vn)

Bài cùng chủ đề
Một cô gái trẻ sống tại Canada có một kỹ năng đặc biệt mà bất kỳ ai chứng kiến cũng phải giật mình: cô có thể quay ngược chân 180 độ mà không hề đau đớn, trong khi bàn chân vẫn di chuyển bình thường.

Tử vong chỉ vì ăn bánh Sandwich

avatar penguin đăng lên Chuyện lạ đó đây vào lúc 23 T.Năm 2013, 22:56
?
Một người đàn ông đã tử vong chỉ vì ăn bánh Sandwich.
Một bác sĩ đang gặp rắc rối lớn sau khi kê nhầm thuốc cho bệnh nhân.
Reshma Begum, nữ công nhân may mắn được giải cứu sau 17 ngày mắc kẹt trong đống đổ nát của tòa nhà Rana Plaza tại Bangladesh, cho biết để sống sót được chừng đó ngày, chị đã may mắn tìm được 4 gói bánh quy. Sau 3 ngày được điều trị tại bệnh viện, hôm qua Reshma Begum, 19 tuổi, nạn nhân sống sót cuối cùng được giải cứu từ đống đổ nát của tòa nhà Rana Plaza, đã có buổi tiếp xúc đầu tiên với báo giới tại bệnh viện.   Reshma Begum đã sống sót nhờ 4 gói bánh quy Với giọng nói yếu ớt và chưa hết bàng hoàng, chị đã thuật lại những sự việc kinh hoàng mình phải chứng kiến cũng như câu chuyện về...
  Điều thú vị nằm ở chỗ mặc dù nằm cách nhau 10km nhưng “cặp đôi” rễ cây này đều được phát hiện vào cùng một ngày tại huyện Đức An. Sáng ngày 7 tháng 5 vừa qua, trong khi đang làm việc tại công trường khu vực Lưu Cảng, huyện Đức An, tỉnh Giang Tây, Trung Quốc, ông Trương vô tình đào được một cây hà thủ ô có rễ hình như người phụ nữ đang chống cằm e thẹn. Với khuôn mặt rõ nét mắt, mũi, miệng, “người phụ nữ” chống cằm cao chừng 40cm và nặng 5,5kg này nhanh chóng gây sự chú ý cho mọi người xung quanh nơi đây. Rễ cây hình dạng người phụ nữ chống cằm do ông Trương vô tình đào được....

Dân Mỹ xôn xao vì máy bay bí ẩn

avatar canary đăng lên Chuyện lạ đó đây vào lúc 14 T.Năm 2013, 09:29
?
Một phi cơ di chuyển trên bầu trời một thành phố ở Mỹ sau khi mặt trời lặn tới lúc bình minh trong hơn 10 ngày qua, khiến người dân cảm thấy sợ. Ảnh minh họa: wordpress.com. Trong suốt hai tuần qua, cứ sau khi mặt trời lặn, người dân thấy một phi cơ bay khá thấp ở thành phố Quincy, bang Massachusetts, Mỹ. «Sự việc này không chỉ khác thường, mà còn gây cảm giác sợ hãi», một người dân trong thành phố bình luận với kênh truyền hình  WBZ . Đó không phải là máy bay của cảnh sát thành phố hay cảnh sát bang, trong khi Cục Hàng không liên bang Mỹ (FAA) chỉ cung cấp rất ít thông tin cho giới chức thành...
Trận mưa kéo dài năm 1985 đã nhấn chìm thị trấn Epecuen trong biển nước hơn 25 năm. Và nay thị trấn ma kỳ lạ đã “tái xuất”. Năm 1985, một thị trấn nhỏ xinh nằm ở phía Tây Nam thủ đô Buenos Aires, Argentina đã bị nhấn chìm trong biển nước, quét tan mọi thứ nơi đây. Thị trấn Epecuen bị nhấn chìm trong biển nước hơn 25 năm. Epecuen từng được biết đến là khu nghỉ dưỡng cao cấp với 1.500 cư dân sinh sống và hơn 20.000 du khách tới đây mỗi mùa. Nhưng chỉ sau một trận mưa lớn kéo dài liên tục trong nhiều ngày, cộng với tâm lý không được dự báo từ trước, đê bị vỡ khiến Epecuen đã bị ngập chìm trong 10...
Hơn hai tuần qua, hơn 78.000 người trên khắp thế giới đã nộp đơn đăng ký để trở thành những người đầu tiên định cư trên Hỏa Tinh (sao Hỏa). Phác thảo về căn cứ sinh sống trên sao Hỏa Các đoạn video giải thích lý do họ muốn lên sao Hỏa và lý do họ nên được chọn đã được gửi đến từ hơn 120 quốc gia, dẫu vậy số lượng chính vẫn là đến từ Hoa Kỳ và Trung Quốc. Cuối cùng sẽ có từ 24-40 người sẽ được chọn bởi tổ chức phi lợi nhuận Mars One và sẽ được huấn luyện trong năm 2015. Sau 7 năm huấn luyện, theo lý thuyết sẽ có 4 người trong số đó sẽ rời Trái Đất và trở thành nhà du hành...
Hầm mộ Paris, Bảo tàng diệt chủng Tuol Sleng hay nhà thương điên The Ridges… là nơi mà chỉ có những người can đảm nhất mới dám lui tới. 10. Ngôi nhà ma ám “Riddle House” Riddle House nằm ở Hạt Palm Beach, bang Florida, có nguồn gốc là một phòng khách nhà tang lễ. Ngôi nhà này sau đó đã bị tháo dỡ và được xây dựng lại ở làng Yesteryear, nam Florida. Trong những năm 1920, ngôi nhà trở thành nơi ở của Karl Riddle. Nó được đồn là bị ám ảnh bởi hồn ma của Joseph, một trong những người làm thuê cũ cho gia đình Riddle và tự tử bằng cách treo cổ trên gác mái. Hồn ma của Joseph được cho là ghét đàn ông và thể...
Ngày 8.5, người dân địa phương vùng bãi biển Pukehina cách khoảng 120 dặm về phía đông của Auckland (New Zealand) đã phát hiện xác chết của một động vật biển to lớn dạt vào bờ.   Với hàm răng sắc nhọn lởm chởm, hàm trên và ruột của nó bị rách, phần sau đã bị phân hủy khá nhiều. Sự xuất hiện của sinh vật biển này đang tạo nên sự suy đoán mang màu sắc mê tín của người dân địa phương. Họ cho rằng đó là một “quái vật biển” sống ở sâu dưới đáy đại dương, và xác chết dạt vào bờ tại khu vực này dễ mang lại điềm xấu. Nhiều người cho rằng đó là một con cá voi sát thủ, hoặc cá...
Hai ngư dân từ một quốc đảo ở Thái Bình Dương đã sống sót sau gần 1 tháng lênh đênh trên biển nhờ ăn cá sống và uống nước mưa. Tàu cá Pacific Princess tại Samoa thuộc Mỹ đã cứu sống hai ngư dân của quốc đảo Kiribati trên vùng biển cách xa quê hương của họ gần 700km. Thuyền trưởng Alfred Canepa trên tàu Pacific Princess cho hay ông đã tìm thấy 2 ngư dân sau khi nhìn thấy những chấm nhỏ trông như một đàn chim trên màn hình radar trong khi đang đánh bắt cá ngừ. “Tôi đã đi kiểm tra và may mắn là tôi phát hiện ra một chiếc thuyền nhỏ và có hai người đàn ông đang trôi dạt trên biển”, Canepa nói. Ông Canepa cho hay...
Về xã Tiến Xuân (huyện Thạch Thất, TP Hà Nội) những ngày này, người dân vẫn xôn xao bàn tán về hiện tượng kỳ lạ chưa từng có ở địa phương. Đó là chuyện mọc lại răng của cụ ông Nguyễn Văn Phúc, vừa khao đại thọ tuổi 90. Cụ Phúc nở một nụ cười rạng ngời “khoe” hàm răng mới. Một tháng thay lại cả hàm răng Chúng tôi được biết thông tin cụ ông 90 tuổi mọc lại răng tại trung tâm huyện Thạch Thất. Tò mò về hiện tượng kỳ lạ này, phóng viên đã tìm về thôn Gò Chói của xã Tiến Xuân để xác minh. Sau hơn 40km từ trung tâm Hà Nội về đến thôn Gò Chói, chúng tôi nghỉ chân tại một quán nước...

Cừu có khuôn mặt hai màu

avatar canary đăng lên Chuyện lạ đó đây vào lúc 7 T.Năm 2013, 22:57
?
Màu đen ngự trị nửa khuôn mặt bên phải của một con cừu ở xứ Wales, còn màu trắng bao phủ nửa khuôn mặt bên trái của nó. Con cừu với khuôn mặt nửa đen và nửa trắng ở miền trung xứ Wales. (Ảnh: Mirror) Con cừu có khuôn mặt kỳ lạ chào đời trong một nông trại gần dãy núi Brecon Beacons ở miền trung xứ Wales. Nửa khuôn mặt của nó có màu đen, còn nửa khuôn mặt bên trái có màu trắng, Mirror đưa tin. Hiện tượng hai màu còn xuất hiện trên cả chân của con cừu. Ở hai chân trước, màu đen bao phủ chân phải còn màu trắng bao phủ chân trái. Ngược lại, ở hai chân sau, màu đen bao phủ chân trái, còn màu trắng thống...
  Trưa ngày 25/04, tôi đi trên đường, thấy quầng mặt trời đẹp nên đã chụp lại bằng điện thoại, chia sẻ với quý độc giả. Quầng mặt trời này chỉ diễn ra trong vòng khoảng một giờ đồng hồ từ 11h-12h trưa ngày 25/04. Tôi chụp các ảnh này ở TP Đà Nẵng, bằng điện thoại độ phân giải 3.2 Mpx, sau đó có xử lý cho ảnh nét hơn.   Trần Văn Thịnh
Tạm gác lại việc kinh doanh, 3 anh em người New Zealand đã có chuyến hành trình xuyên Việt Nam bằng xe máy Honda 67 nhằm kêu gọi cộng đồng quyên góp cho dự án hỗ trợ trẻ em và phụ nữ tỉnh Quảng Nam. Ba anh em nhà Seton trên những chiếc 67. Ảnh: Nguyễn Đông Đến Việt Nam từ những năm đầu của thập kỷ 90, lập ra Tập đoàn khai thác vàng Besra (Quảng Nam), ba anh em nhà Seton gồm David, Paul, John giờ đã bước sang tuổi ngũ tuần. Trong bối cảnh kinh tế khó khăn, họ quyết định gác lại việc kinh doanh để thực hiện «Hành trình Honda 67». Chuyến đi nhằm gây quỹ cho dự án giảm thiểu tỷ lệ tử vong của...