Loading

Khải Huyền của loài Cua

avatar phuc_long đăng lên Hạt giống tâm hồn vào lúc 1 T.Tám 2012, 18:39
0

Tại một siêu thị Trung Quốc, trong quày thủy sản, bên trong chậu nước được để giá $2,85 một pound, tôi nhìn thấy một con cua, bị buộc chặt, đang cố gắng hết mình để leo lên bức tường chậu và bò vào chậu chứa ngay bên cạnh, được để giá $4,35 một pound. Những giọt nước mắt lăn xuống má của tôi - hởi cua nhỏ bé, thật can đảm! Mi thật có quyết tâm để vượt lên!

Một người họ hàng gửi email cho tôi một chuyện cười vài ngày trước đây. Ngay sau khi đọc xong, tôi không ngăn được ôm bụng cười to. Đồng thời, tôi cũng cảm thấy hơi buồn.

Cua này đã bị buộc phải ra khỏi cuộc sống vô tư của mình trong đại dương và hiện đang bị giam giữ trong một hồ nhỏ trong siêu thị chờ đợi cái ngày tàn ác nghiệt của mình. Mặc dù một số phận không may mắn như vậy, cua Rangoon tương lai này hoàn toàn không biết gì về tình trạng bấp bênh của mình, và chăm chú tập trung vào nâng cao tiêu chuẩn cá nhân của mình bằng cách trèo lên một hồ đắt tiền hơn chỉ dành riêng cho loại cua thượng hạng. Ngay cả khi nó thành công, nó có thể đạt được những gì?

Khi tôi nghĩ lại về điều này, nhiều người xung quanh tôi, bao gồm cả chính bản thân tôi, đôi khi xử sự ngốc nghếch giống như con cua này.

Có bao nhiêu người trong chúng ta dành không biết bao nhiêu thời gian suy nghĩ làm thế nào để kiếm tiền, danh lợi cho chính mình, nếu không thì cũng là rối trí bởi tình yêu và sự lãng mạn? Có thể nào một trái tim lại bị siết chặt bởi tất cả những cảm xúc và dục vọng mà không cảm thấy kiệt quệ? Cô độc trong đêm, có thể được chăng không bao giờ tự hỏi nếu ý nghĩa của cuộc sống thực sự chỉ để tìm kiếm tiền bạc và danh vọng và tình yêu—và bám giữ chúng trong một vài thập niên ngắn ngủi? Nó tầm thường đến như vậy sao?

Khi tôi đang cô độc trong sự tĩnh lặng của ban đêm, tôi nhìn lên bầu trời, vòm sao trãi dài từ chân trời, lặng lẽ nhấp nháy ở khoảng trời vô hạn, và tôi cảm thấy mình như con cua đó -- nhỏ bé và ngu dốt. "Tôi nhấc ly nước và ngâm nga một bài hát, cho những ai biết nếu cuộc sống ngắn hay dài? Cũng giống như sương mai là cuộc sống nhân loại, chuỗi ngày qua đi, sự cay đắng đầy rẫy. "  Như Tào Tháo kêu lên với một tiếng thở dài, cuộc sống của con người là cay đắng và ngắn ngủi.  Nhiều người nói chúng ta nên trân quý cuộc sống, rằng năm tháng trôi qua đời ta như dòng nước chảy, không bao giờ trở lại một lần nữa.  Nhưng khi người ta nói những điều này, họ có biết ý nghĩa của cuộc sống là gì chăng? Mục đích đến của chúng ta đến thế giới này là gì?

Có lẽ mỗi người, những ai cân nhắc những câu hỏi này, sẽ tìm ra câu trả lời phần nào đó khác nhau. Đối với tôi, câu trả lời là chỉ bằng cách không ngừng nâng cao tiêu chuẩn đạo đức của chúng ta và cố gắng tích cực để tịnh hóa tinh thần của chúng ta thì mới có thể nhận ra ý nghĩa thực sự của cuộc sống.

Trong thời gian ngắn mà tôi đã diễn xuất với Shen Yun Performing Arts, tinh thần của tôi đã được đắm chìm trong văn hóa truyền thống Trung Hoa trong tất cả vẻ huy hoàng của nó, và ý nghĩa sâu sắc bên trong của nó đã hoàn toàn quyến rũ tôi. Nó giống như tôi đã say mê bởi sự một vở kịch vĩ đại của 5.000 năm của nền văn minh Trung Hoa, bị cuốn trôi bởi nước triều lên xuống của tình tiết bản kịch diễn ra trên sân khấu, cảm giác vui buồn khi tôi diễn xuất theo các nhân vật lịch sử rực rỡ chiếu sáng qua vở kịch. Tôi ngưỡng mộ nhân vật cao quý đạo đức của các thánh nhân như Khổng Tử và Mạnh Tử, tôi kính trọng sự trung thành hoàn toàn của các vị tướng vĩ đại như Quan Vũ và Nhạc Phi, tôi kinh hoàng bởi những mưu lược xuất sắc của Gia Cát Lượng và Tuân Úc ... Nền văn minh Trung Quốc cổ đại là như mưa phùn lên trí tuệ của tôi, đạo đức, và tình cảm khát khao, kín đáo thuyết phục tôi với tinh thần cao cả của nó.

Thú vị hơn nữa là được ở trên sân khấu thần thánh này là một quá trình nâng cao và tịnh hóa tâm hồn của tôi. Đó là bởi vì những gì Shen Yun trình bày trên sân khấu là nền tảng của nền văn hóa Trung hoa—nền văn hóa truyền cảm từ thần thánh. Có nhiều lần, khi tôi đóng vai trò của một vị Bồ Tát, hay một cô tiên nữ, tôi thực sự cảm thấy như chư Phật và chư thần đang ở bên cạnh mình, cho tôi sức mạnh. Ngay lập tức, trong tâm tôi, tôi có một thứ cảm giác mà không sao diễn tả được, một cảm giác của lòng biết ơn và tôn kính, đôi mắt tôi không tránh khỏi một ít rươm rướm.

Thời điểm tôi hạnh phúc nhất là khi tiếng vỗ tay ào ạt và các vũ công chúng tôi đi ra trên sân khấu chào cuối màn. Nhìn thấy nụ cười hài lòng của khán giả và nghe loại tràng pháo vỗ tay mà chỉ có thể đến từ trái tim, tôi cảm thấy sự mệt mỏi của sự trình diễn, lịch trình bận rộn của chúng tôi, và sự xáo trộn từ nơi này đến nơi khác trong nhiều tháng trên đường lưu diễn biến mất ngay lập tức. Có được khả năng đem lại hạnh phúc cho người khác là một điều thật đẹp.

Shen Yun đã truyền cảm hứng cho tôi và đưa tôi đến sự nhận thức rằng thanh lọc tinh thần của một người và đem đến cho những người khác những gì tốt nhất và đẹp nhất là điều mà làm cho cuộc sống có ý nghĩa.  Mặt khác, phản bội lương tâm của chúng ta một cách mù quáng vì mục đích của lợi nhuận và tham lam là những điều tôi nghĩ rằng làm cho một cuộc sống lãng phí và chắc chắn, trong tương lai sẽ hối tiếc, sau khi tất cả, cuộc đời của chúng ta là hầu như chỉ một thế kỷ ngắn.

Nếu bạn cảm thấy chính mình cũng cân nhắc ý nghĩa của cuộc sống, tại sao không đến xem chương trình của chúng tôi? Tôi tin rằng nó sẽ đem đến cho bạn một nguồn cảm hứng.

Bài viết được copy từ blog của Ophelia Wu, diễn viên múa của công ty biểu diễn nghệ thuật Thần Vận ( Shen Yun Performing Arts ) 

 Thông tin thêm: Đoàn nghệ thuật Thần Vận, Công ty đặt tại trụ sở New York, Hoa Kỳ với sứ mạng khôi phục 5.000 năm văn hóa Thần Truyền Trung Hoa dùng căn bản và trí lực để sáng tác những tiết mục thuần chất thiện lành, thuần chất đẹp đẽ cho khán giả thưởng thức. Công ty có 3 đoàn diễn, liên tục biểu diễn luân lưu vòng quanh khắp các thành phố lớn trên thế giới.  

Sau 60 năm thống trị độc tài của ĐCS Trung Quốc, đặc biệt sau Đại cách mạng văn hóa, văn hóa truyền thống Trung Hoa gần như bị phá hủy đến tận cùng, thay vào đó là "bạo lực" và "đấu tranh", người dân Trung Hoa đã dần quên đi văn hóa truyền thống của họ . Sứ mệnh của Đoàn Nghệ thuật là khôi phục lại nền văn hóa đã mất với những giá trị đạo đức như kính ngưỡng Trời Đất,  luân thường đạo lý Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín,..v...v 

Trang web của công ty:  
http://vi.shenyunperformingarts.org/
Bài cùng chủ đề

Món quà

avatar phuc_long đăng lên Hạt giống tâm hồn vào lúc 25 T.Năm 2013, 19:17
?
Người hàng xóm ngay cạnh nhà tôi là một phụ nữ lớn tuổi. Bà ấy hiếm khi ra ngoài trừ khi đi chợ để mua hàng hóa. Mặc dù là hàng xóm nhưng chúng tôi không liên lạc với nhau. Tôi chỉ biết bà ấy là một phụ nữ cô độc và không biết gì về bà cả. Người phụ nữ lớn tuổi có vẻ như không nói nhiều lắm. Thỉnh thoảng tôi có gặp bà ấy trong hành lang của tòa nhà. Khi tôi chào bà, bà chỉ trả lời tôi một cách nhẹ nhàng. Bà ấy có vẻ như không có bạn bè và hiếm khi có khách. Mỗi lần tôi đi ngang qua nhà bà, tôi không thể không nghĩ rằng có thể là một thế giới lạnh lẽo và cô đơn ở bên trong đó. Khi năm mới...
Một người bạn của tôi đang có một mối quan hệ xấu với một đồng nghiệp, đến cuộc sống gia đình của anh ấy và công việc cũng bị ảnh hưởng. Anh ta quyết định xin thôi việc. Tôi hỏi anh ta: “Nếu không phải vì hắn ta, thì bạn có ở lại không?”. Anh ta trả lời: “Tất nhiên. Tôi thích công việc của tôi, nhưng tôi thật sự căm thù gã này. Tôi cảm thấy căng thẳng và bồn chồn khi thấy hẳn ta. Tôi chỉ có thể bỏ đi mới yên chuyện”. — “Tại sao bạn lại lấy hắn ta là tiêu điểm của cuộc sống?”. Anh ta trả lời được.  Một thầy giáo chia các sinh viên thành hai nhóm, mỗi nhóm 12 người. Một sinh viên xin...
Năm 1955, Albert Einstein (1879-1955) phải nhập viện do bị xuất huyết động mạch. Bởi vì Einstein đã công bố thuyết Tương Đối, nhận được giải thưởng Nobel, và giúp chế tạo bom nguyên tử, nên nhà vật lý thiên tài này đã nổi tiếng trên toàn thế giới lúc sinh tiền.   Sau khi vào viện, Einstein nhận ra rằng ông không còn nhiều thời gian để sống trên cõi đời này. Do đó ông nói với người thân và bạn bè ông về hai việc. Thứ nhất là xin đừng biến nơi ở của ông thành viện bảo tàng để người ta đến bày tỏ lòng kính trọng. Thứ hai là xin đừng để nơi làm việc của ông cho người khác tiếp tục sử dụng. Dẫu...

Giàu nghèo cũng như nhau

avatar phuc_long đăng lên Hạt giống tâm hồn vào lúc 15 T.Năm 2013, 17:32
?
Trên thế gian, mỗi người đều có quyền theo đuổi chân lý và giữ vững đức tin, bất luận người đó giàu hay nghèo. Nhưng theo quan niệm của bản thân, người ta phân loại những người khác thành nhiều cấp bậc khác nhau. Người giàu coi thường người nghèo và một số quan chức kiểu cách khinh bỉ người bình dân. Nhưng không có sự phân biệt giữa người giàu và người nghèo dựa trên bản chất của sinh mệnh. Ngay cả nếu một người không sở hữu thứ gì trên thế gian này, chừng nào anh ấy/cô ấy còn không từ bỏ khát vọng, thì anh ấy/cô ấy sẽ vẫn hướng tới thành công, cho dù con đường là gian nan. Người nghèo nếu vẫn...

Con gà trống kiêu ngạo

avatar phuc_long đăng lên Hạt giống tâm hồn vào lúc 15 T.Năm 2013, 17:25
?
Xưa có một con gà trống to lớn gáy mỗi ngày và nó rất tự phụ. Một ngày kia, khi gà trống đi nghênh ngang loanh quanh chuồng, nó đã gặp một con vịt con. Gà trống đã nói một cách tự hào: “Này con vịt nhỏ, hãy nói cho ta biết ai có tiếng gáy hay hơn ta? Ngoài ta ra, ngươi có lẽ sẽ không tìm ra ai mà có tiếng gáy hay như vậy.” Nhìn vào gà trống, vịt con nói rằng: “Ngươi ở trong chuồng gà mỗi ngày và không bao giờ ra ngoài để nhìn thế giới. Mấy con ngỗng hoang dã kia ngày mai chúng sẽ đi du ngoạn. Tại sao ngươi không đi với chúng?”, gà trả lời: “Tôi không thể bay. Làm sao bây giờ?” Vịt con nói: “Không sao. Ngươi chỉ cần...
GS.NGND Nguyễn Lân Dũng chỉ ra 5 tính xấu của không ít người Việt Nam đó là: Ham tiền, hiếu danh, coi thường danh dự, vô cảm và hèn nhát, coi nhẹ ý nghĩa “đồng bào”. Lời tòa soạn: PGS.TS Trịnh Hòa Bình, Giám đốc Trung tâm Điều tra Dư luận xã hội (Viện Xã hội học) cho rằng: Người Việt hiện đại xấu nhất là thói hám danh, chuộng lạ, sính ngoại, sính hình thức,… còn với GS Nguyễn Lân Dũng thì: “Tự nhiên biến mình thành hèn hạ, chịu khuất phục, làm ngơ trước mọi sai trái, mọi diễn biến xấu trong xã hội (cái gọi là chủ nghĩa mackeno) – Tôi cho đó là cái xấu nhất đang kìm hãm sự phát triển của xã hội ta,...
Hầu hết con người trên thế giới này đều hy vọng đạt được thành công và giành được sự công nhận. Tuy nhiên, hầu như không ai có thể đạt được điều mình muốn, bất kể họ thông minh thế nào. Đó là bởi vì luật Trời kiểm soát số phận mỗi người, cho dù họ giàu hay nghèo, địa vị cao hay thấp. Luật Trời định rõ thiện và ác nhất định đều có báo ứng. Do đó, Luật Trời chiếu cố cho những ai chân thành, lương thiện và nhẫn nại. Kết quả là, những người thành tín trung thực dễ thành công nhất, trong khi những ai hám lợi lại thường thất bại. Chúng ta đã bắt gặp nhiều trường hợp như vậy trong cuộc sống...
1. Khoan dung độ lượng, không để bụng chuyện cũ Khi Hàn An Quốc đảm nhận chức Nội sứ nước Lương, bị Điền Giáp, quan coi ngục nhục mạ. Hàn An Quốc hỏi Điền Giáp: “Đám tro tàn đã nguội lạnh, còn có thể cháy lên lần nữa không?” Điền Giáp nói: “Đám tro tàn đã nguội lạnh, nếu còn có thể cháy lên lần nữa, ta sẽ tè lên đó một bãi cho nó tắt ngấm luôn.” Sau này Hàn Quốc An được thả ra, lại đảm nhiệm chức Thích Sử Lương Châu. Điền Giáp hay tin, sợ quá bèn chạy trốn. Hàn An Quốc nói với thuộc hạ rằng: “Nếu Điền Giáp trốn không về, theo luật quốc gia, đây là tội chu di cửu tộc. Nếu ông ta...
Câu chuyện cảm động về tình bạn khó tin và món kỷ vật vô giá giữa cô gái trẻ xinh đẹp và một cựu chiến binh vô gia cư đã được cư dân mạng chia sẻ tràn ngập trên các trang xã hội của Mỹ.   Câu chuyện này là một minh chứng cho sự tồn tại vĩnh cửu của tình người ngay cả ở trong một xã hội hiện đại bậc nhất, nơi mà chủ nghĩa cá nhân được cổ súy và đặt lên hàng đầu. Tình bạn không khoảng cách Cô gái không tiết lộ danh tính, nhưng cô lại sẵn sàng chia sẻ bức ảnh chụp cùng người cựu chiến binh và kèm theo bức ảnh chiếc mặt đồng hồ cổ mà cô được tặng. Tình bạn giữa 2 con người hoàn...

Khi ta buông bỏ

avatar phuc_long đăng lên Hạt giống tâm hồn vào lúc 1 T.Năm 2013, 23:55
0
Tháng 8 năm nay, anh Huang có đến thăm tôi. Anh nói anh đang tính chuyện bán nhà máy mà anh được thừa kế từ người chú của mình. Tôi ngạc nhiên lắm và hỏi anh tại sao lại có quyết định đột ngột vậy. Anh nói mệt quá và muốn nghỉ ngơi. Tôi đùa anh: “Anh mới 43 tuổi thôi mà đã muốn nghỉ hưu? Có sớm quá không vậy? Anh trả lời: “Ngày nào cũng phải đối mặt với đủ thứ chuyện trong công ty khiến tôi phát điên. Mà tôi cũng muốn đi một chuyến ra nước ngoài lần đầu tiên.” Khi đó, tôi chia sẻ với anh niềm vui và mơ ước rồi chúc anh may mắn. Hôm qua anh Huang mời tôi ra ngoài ăn tối và nói anh đã bán nhà máy rồi....

Giây phút động lòng

avatar phuc_long đăng lên Hạt giống tâm hồn vào lúc 28 T.Tư 2013, 09:02
0
Những gì khó quên trong đời sống bao gồm hạnh phúc,khổ đau, chia lìa hay gặp gỡ, bình tỉnh và quyết tâm; nó cũng bao gồm phá tan ánh trăng, mưa và tuyết. Mặc dầu cuộc sống giống như ngựa bay qua, nó luôn luôn để lại những kỹ niệm êm ả và kinh nghiệm mà chúng ta không bao giờ quên. Thậm chí còn có những khoảnh khắc tuyệt vời trong đời sống mà làm chúng ta rung động và luôn luôn ghi nhớ vì cái đẹp, chân tính, và ý nghĩa sâu xa của nó. Màn kịch “Âm thanh của Âm nhạc” có một đoạn khi mà viên đại uý không có ở nhà, thì người ở là Maria dùng vải để làm đồ chơi cho bảy em nhỏ, vì đưa chúng đi bộ dọc theo...

Mềm dẻo trong cuộc sống

avatar phuc_long đăng lên Hạt giống tâm hồn vào lúc 28 T.Tư 2013, 08:52
0
Ngôi nhà ở bên kia đường đối diện với nhà tôi có 2 vợ chồng đang sống ở đó. Cả hai đều bị câm. Họ sống bằng nghề sửa giày trên hè phố. Người chồng thì cao to và khỏe mạnh, người vợ thì rất đẹp dáng người mảnh mai. Thỉnh thoảng tôi nghĩ ông Trời thật là quá tàn nhẫn. Ông đã ban cho cô ta một hình hài thật xinh xắn nhưng lại lấy đi tiếng nói của cô ta. Mặc dù họ bị ngăn cách với thế giới bên ngoài như là một bức tường chắn dày, nhưng bên trong bức tường 2 người họ đã sống và làm cho nhau gần gũi hơn. Giữa hai người, họ dùng một ngôn ngữ phát ra từ trái tim của họ mà không ai có thể hiểu...
Alexander là một vị vua vĩ đại. Trên đường khải hoàn sau khi chinh phạt nhiều nước, ông ngã bệnh. Vào thời khắc ấy, những vùng đất ông chiếm được, quân đội hùng mạnh, những thanh gươm bén, và sự giàu có không còn nghĩa lý gì với ông. Ông nhận ra rằng cái chết sắp sửa đến và ông sẽ không về kịp mảnh đất quê hương. Ông bảo các sỹ quan của mình: “Ta sắp sửa rời bỏ thế gian này. Ta có ba điều nguyện ước. Các ngươi cần phải thực hiện những gì ta bảo”. Các vị tướng tuân lệnh trong dòng nước mắt.   “Điều ước đầu tiên của ta là hãy bảo thầy thuốc của ta mang cái hòm rỗng của ta về...
Một hôm tôi đi dạo shopping và đã thấy một người khách hàng muốn trả lại chiếc áo khoác. Người đứng quầy đã chú ý thấy chiếc áo khoác đã bị giặt đi, tuy nhiên cô đã không chỉ thẳng điều đó một cách khó chịu mà rồi giải quyết chuyện đó êm thắm mà không làm cho người khách hàng mắc cỡ. Cô đã nói: “ Có lẽ ai đó trong gia đình của anh đã lỡ giặt chiếc áo khoác này. Tôi đã có trường hợp cũng tương tự như vậy trước đây – khi tôi đi công tác, chồng tôi đã lơ đễnh và để cho người giặt ủi mang cả đống đồ đi giặt. Có phải chuyện này cũng xảy ra như vậy với anh phải không? Hãy nhìn xem,...

Ly Trà Chanh

avatar phuc_long đăng lên Hạt giống tâm hồn vào lúc 20 T.Tư 2013, 20:14
0
Một đôi trai gái đang cãi nhau trong một tiệm cà phê và không muốn nhường nhịn nhau. Chàng thanh niên bỏ đi trong giận dữ, trong khi cô gái vẫn ở lại, một mình, khóc lóc. Cô bực dọc quấy ly trà lạnh. Cô dùng muỗng sắt chà mạnh vào miếng chanh có nhiều vỏ. Miếng chanh có vỏ bị chà vào thành ly quá mạnh, nên tiết nước đắng vào trong trà của cô.   Cô gái nói với người bán mang cho cô một ly trà với chanh nhưng không có vỏ. Người bán nhìn cô gái nhưng không nói gì cả. Anh ta lấy ly trà chanh nghiền nát và thay một ly trà chanh có vỏ. Cô gái nóng giận nói với người bán “Tôi nói với anh là bỏ vỏ đi. Không...