Loading

Cách đây đã lâu, có một bầy sư tử trong sở thú. Chúng đến từ Châu Mỹ và đã được dùng để tiêu khiển. Cuộc sống trong chuồng đã làm chúng buồn bực và điên cuồng, và chỉ trong những giấc mơ sau khi bị mệt mỏi, chúng mới có thể thấy được quê nhà thất lạc của chúng. Thời gian trôi qua từ từ, và rồi vài con sư tử đã chết trong đau buồn, những con sử tử khác sống sót dần dần trở nên quen thuộc với cuộc sống trong chuồng. Quê nhà đã bắt đầu trở thành một hình ảnh mờ nhạt trong kí ức của chúng, một vài con đã mất luôn mãnh kí ức này. Những con sư tử không còn kháng cự và chống đối, sở thú bán chúng cho đoàn xiếc, nơi người ta dùng roi, dùi cui điện để thuần hóa chúng. Các con sư tử cố giữ những giá trị cuối cùng của mình bằng cách đánh trả một cách mãnh liệt bởi vì chúng vẫn nhớ rằng chúng đã từng là vua của tất cả loại vua ở Châu Mỹ. Người ở sở thú bỏ chúng vào chuồng và không cho ăn uống. Khi chúng trở nên yếu đi, những người huấn luyện mở cửa và bỏ một miếng thịt vào trong một cái chuồng khác. Con sư tử đói khát đã đi vào cái chuồng khác với thân thể yếu đuối của nó và nhanh chóng ăn hết miếng thịt. Rồi người huấn luyện cho sư tử một miếng thịt khác và lập lại như vậy 3 lần. Con sư tử ăn hết tất cả thịt và nhìn người huấn luyện với đôi mắt đầy sự biết ơn. Từ đó, sư tử trở nên vâng lời trên sân khấu làm theo những mệnh lệnh của người huấn luyện và không bao giờ phải chịu khổ vì đói khát. Tuy nhiên, những con sư tử khác không nhận sự dụ dỗ của thức ăn đã được mang sang một phòng khác. Người huấn luyện đã đưa chúng trở lại sở thú, nhưng sư tử đã quá yếu vì thế người huấn luyện đã giết sư tử và chôn chúng một cách bí mật bởi vì anh ta đã không muốn hành vi tàn bạo của mình bị phơi bày trước công chúng.

Ảnh minh họa: Sư tử trong rạp xiếc 

Sư tử ở rạp xiếc dần dần trở nên già đi và sư tử con được sinh ra. Sư tử già đã không kể cho sư tử con về cánh đồng hoang, nhưng thay vì, nếu không có sự huấn luyện, chúng sẽ không có một cuộc sống qua những ngày mà thế giới bên ngoài là một nơi điên cuồng và chỉ có ở trong chuồng là nơi an toàn. Người huấn luyện tiếp tục huấn luyện sư tử con mà đã sống từ trong chuồng từ thuở nhỏ và biết nghe lời. Cậu ta nhớ từng câu mà sư tử già đã bảo cậu. Một ngày, những hành động tàn bạo của người huấn luyện được khám phá và phơi bày ra công chúng. Chính phủ đã bỏ hắn ta vào tù 6 tháng và bằng hành nghề của hắn ta đã bị treo. Sư tử nhỏ đã có cơ hội trở về thiên nhiên. Sư tử già đã chết đi và sư tử con đến cánh đồng Châu Mỹ, cảm thấy bơ vơ và sợ hãi. Cậu ta cảm thấy nguy hiểm rình rập khắp nơi. Mặc dù những con sư tử khác ngạc nhiên bởi sự xuất hiện của cậu, họ đối đãi cậu theo quy cách nguyên thủy. Lúc đầu, sư tử con đã cố tránh né mọi người, cậu còn muốn tìm thấy cái gì mà giống như cái lồng để ở trong đó. Cậu không biết phải nên làm cái gì và lúc nào cũng chờ đợi mệnh lệnh.

Cuối cùng, một ngày, một con sư tử khôn ngoan trên cánh đồng biết được sự việc mà sư tử con đã trãi qua và hy vọng giúp đỡ cậu ta trở nên quen thuộc để sống trên cánh đồng. Sư tử khôn ngoan đã biết rằng đã có một cái gọng cùm vô hình trên chân của sư tử con mà đã làm anh ta quen với cảm giác ở tù và bị điều khiển. Sư tử khôn ngoan muốn sư tử con có thể chạy nhảy tự do và vui chơi trên cánh đồng như những con sư tử cùng tuổi, nhưng sư tử con luôn luôn nhìn thấy sư tử khôn ngoan với ánh mắt đầy lo sợ. Sư tử con đã không tin bất kì ai bên ngoài rạp xiếc. Thời gian dần trôi qua. Nhìn thấy nhưng sư tử con vui chơi trên cánh đồng, sư tử cảm thấy một cảm giác kì lạ mà anh ta chưa từng có trước đây.


Ảnh minh họa: Sư tử trong tự nhiên

Ông ta không biết đó là cái gì, nhưng anh ta biết rằng anh ta muốn vậy. Vì thế, anh ta đã thử đi theo đằng sau những con sư tử khác. Dần dần, anh ta trở nên quen thuộc với một con sư tử con khác mà từ đó đã biết được nguyên nhân đằng sau những “hành vi kì lạ” của sư tử con qua những gì anh ta đã trãi qua. Vì thế, anh ta đã bảo sư tử con rằng rạp xiếc là một nơi mà người ta sử dụng thú vật để làm thú tiêu khiển cho họ và đó là một cái tù như địa ngục nơi sư tử chỉ là một công cụ để tiêu khiển mà chúng không có sự tự do và phẩm giá. Nghe được điều này, sư tử con có chút giận dữ bởi vì đó là nơi mà anh ta đã sinh ra, lớn lên, và được cho ăn và ở. Nó tốt hơn cánh đồng hoang nơi không có các nguồn cung cấp và không có chỗ ở được che chắn gió mưa.

Sư tử con mà lớn lên ở cánh đồng hoang đã hỏi: “Vậy cậu có biết sự thú vị của việc săn mồi? Bạn có biết sử dụng móng vuốt và tiếng gầm của sư tử? Bạn có biết rằng bất cứ nơi đâu trên cánh đồng đều là nhà? Bạn có biết loài linh dương, những con ngựa hoang và những con hưu cao cổ? Bạn có biết rằng bạn là một con sư tử?


( Theo Chanhkien) 

Bài cùng chủ đề
Có câu chó là người bạn tốt nhất của con người, bạn sẽ thấy điều đó qua câu chuyện dưới đây. Một chú chó nhỏ ở Philippines đã lao vào đầu chiếc xe máy đang chạy trên đường để bảo vệ hai cô bé đang băng qua đường. Chú cún anh hùng này tên là Kabang. Kabang đã cứu con gái 9 tuổi của chủ mình và em họ cô bé khi hai người đi qua đường nhưng lại không để ý phương hướng và suýt đâm vào chiếc xe máy cũng đang tham gia giao thông. Kabang lao vào xe máy và bị thương thay cho hai cô bé. Vụ tai nạn đã khiến chú chó nhỏ mất đi phần lớn mõm và hàm trên, vết thương hở khá lớn và rất đau....
Vào cuối tuần trước, một đoạn clip được đăng tải lên Youtube cho thấy 1 chú chó đang cố gắng đẩy chiếc xe lăn giúp chủ giữa tuyến đường ngập lụt đã thu hút gần 300.000 lượt theo dõi. Theo giọng nói phát ra từ clip, rất có thể sự việc này đã diễn ra tại Nga. Trên tuyến đường ngập lụt, khi mọi người đang chật vật vượt qua dòng nước, một người qua đường đã ghi lại được cảnh tượng rất xúc động khi chú chó đang cố gắng đẩy xe giúp người đàn ông trên xe lăn.     Trong suốt thời gian vừa qua, rất nhiều quốc gia tại Châu Âu đang chìm trong bão lũ. Hàng nghìn người đã phải sơ tán khi...

Giàu nghèo cũng như nhau

avatar phuc_long đăng lên Hạt giống tâm hồn vào lúc 14 T.Sáu 2013, 13:26
?
Trên thế gian, mỗi người đều có quyền theo đuổi chân lý và giữ vững đức tin, bất luận người đó giàu hay nghèo. Nhưng theo quan niệm của bản thân, người ta phân loại những người khác thành nhiều cấp bậc khác nhau. Người giàu coi thường người nghèo và một số quan chức kiểu cách khinh bỉ người bình dân. Nhưng không có sự phân biệt giữa người giàu và người nghèo dựa trên bản chất của sinh mệnh. Ngay cả nếu một người không sở hữu thứ gì trên thế gian này, chừng nào anh ấy/cô ấy còn không từ bỏ khát vọng, thì anh ấy/cô ấy sẽ vẫn hướng tới thành công, cho dù con đường là gian nan. Người nghèo nếu vẫn...
Cổ ngữ có câu: “Cổ chi quân tử, kì trách kỉ dã trọng dĩ chu, kì đãi nhân dã khinh dĩ ước”, có ý là quân tử thời xưa yêu cầu bản thân rất nghiêm ngặt về mọi phương diện, như vậy mới có thể kịp thời sửa đổi, không ngừng tiến lên, đối với người khác khoan dung bình dị, làm người khác vui là thiện. Khoan dung chính là một loại trí huệ, là bao dung trong khi kiên trì giữ vững đạo nghĩa, là quan tâm yêu mến và có trách nhiệm với người khác, cần phải có tấm lòng phóng khoáng và tâm thiện với người khác. Tử Cống, một học trò của Khổng Tử từng hỏi Khổng Tử rằng: “Có chữ nào có thể trở thành nguyên...
Hãy gọi điện thoại cho cha mẹ bạn dù chỉ một lần… Hãy nhớ ai là người đã trả học phí cho bạn học ở Princeton.   Chủ tịch Ben S. Bernanke Tại Lễ tốt nghiệp ĐH Princeton, Princeton, New Jersey, Mỹ Ngày 2/6/2013 Mười Đề Xuất Chủ tịch Cục Dự trữ liên bang Ben S. Bernanke phát biểu tại ĐH Princeton 4. Ai là người đáng khâm phục? Người đáng khâm phục là người sử dụng tốt nhất những điểm mạnh của mình, hay nói cách khác, họ là những người dũng cảm nhất trong việc đối mặt với nghịch cảnh. Tôi cho rằng phần lớn chúng ta đều đồng ý, những người ít được học hành chính quy...

Tự kiềm chế

avatar phuc_long đăng lên Hạt giống tâm hồn vào lúc 5 T.Sáu 2013, 15:14
?
 Ðiều khó nhất trong cuộc đời là luôn luôn tự kiềm chế mình. Có một tỉ lệ mà khoa học định cho được gọi là Tỉ lệ Vàng và nhà thiên văn học người Ðức Johannes Kepler gọi là “vô giá”. Nó là một phần cho thẩm mỹ, điều mà thông thường chúng ta chấp nhận được. Tỉ lệ Vàng thật ra có khắp mọi nơi trong thiên nhiên cũng như trong đời sống hằng ngày của chúng ta. Những việc như kích thước của một lá cờ, tỷ lệ của thân thể phần trên và phần dưới, sự khác biệt về nhiệt độ trong một ngày, thậm chí sức mạnh của tia nắng mặt trời; mọi thứ đều bị ảnh hưởng bởi tỉ số này của khoa học. Ðó...

Món quà

avatar phuc_long đăng lên Hạt giống tâm hồn vào lúc 25 T.Năm 2013, 19:17
0
Người hàng xóm ngay cạnh nhà tôi là một phụ nữ lớn tuổi. Bà ấy hiếm khi ra ngoài trừ khi đi chợ để mua hàng hóa. Mặc dù là hàng xóm nhưng chúng tôi không liên lạc với nhau. Tôi chỉ biết bà ấy là một phụ nữ cô độc và không biết gì về bà cả. Người phụ nữ lớn tuổi có vẻ như không nói nhiều lắm. Thỉnh thoảng tôi có gặp bà ấy trong hành lang của tòa nhà. Khi tôi chào bà, bà chỉ trả lời tôi một cách nhẹ nhàng. Bà ấy có vẻ như không có bạn bè và hiếm khi có khách. Mỗi lần tôi đi ngang qua nhà bà, tôi không thể không nghĩ rằng có thể là một thế giới lạnh lẽo và cô đơn ở bên trong đó. Khi năm mới...
Một người bạn của tôi đang có một mối quan hệ xấu với một đồng nghiệp, đến cuộc sống gia đình của anh ấy và công việc cũng bị ảnh hưởng. Anh ta quyết định xin thôi việc. Tôi hỏi anh ta: “Nếu không phải vì hắn ta, thì bạn có ở lại không?”. Anh ta trả lời: “Tất nhiên. Tôi thích công việc của tôi, nhưng tôi thật sự căm thù gã này. Tôi cảm thấy căng thẳng và bồn chồn khi thấy hẳn ta. Tôi chỉ có thể bỏ đi mới yên chuyện”. — “Tại sao bạn lại lấy hắn ta là tiêu điểm của cuộc sống?”. Anh ta trả lời được.  Một thầy giáo chia các sinh viên thành hai nhóm, mỗi nhóm 12 người. Một sinh viên xin...
Năm 1955, Albert Einstein (1879-1955) phải nhập viện do bị xuất huyết động mạch. Bởi vì Einstein đã công bố thuyết Tương Đối, nhận được giải thưởng Nobel, và giúp chế tạo bom nguyên tử, nên nhà vật lý thiên tài này đã nổi tiếng trên toàn thế giới lúc sinh tiền.   Sau khi vào viện, Einstein nhận ra rằng ông không còn nhiều thời gian để sống trên cõi đời này. Do đó ông nói với người thân và bạn bè ông về hai việc. Thứ nhất là xin đừng biến nơi ở của ông thành viện bảo tàng để người ta đến bày tỏ lòng kính trọng. Thứ hai là xin đừng để nơi làm việc của ông cho người khác tiếp tục sử dụng. Dẫu...

Con gà trống kiêu ngạo

avatar phuc_long đăng lên Hạt giống tâm hồn vào lúc 15 T.Năm 2013, 17:25
0
Xưa có một con gà trống to lớn gáy mỗi ngày và nó rất tự phụ. Một ngày kia, khi gà trống đi nghênh ngang loanh quanh chuồng, nó đã gặp một con vịt con. Gà trống đã nói một cách tự hào: “Này con vịt nhỏ, hãy nói cho ta biết ai có tiếng gáy hay hơn ta? Ngoài ta ra, ngươi có lẽ sẽ không tìm ra ai mà có tiếng gáy hay như vậy.” Nhìn vào gà trống, vịt con nói rằng: “Ngươi ở trong chuồng gà mỗi ngày và không bao giờ ra ngoài để nhìn thế giới. Mấy con ngỗng hoang dã kia ngày mai chúng sẽ đi du ngoạn. Tại sao ngươi không đi với chúng?”, gà trả lời: “Tôi không thể bay. Làm sao bây giờ?” Vịt con nói: “Không sao. Ngươi chỉ cần...
GS.NGND Nguyễn Lân Dũng chỉ ra 5 tính xấu của không ít người Việt Nam đó là: Ham tiền, hiếu danh, coi thường danh dự, vô cảm và hèn nhát, coi nhẹ ý nghĩa “đồng bào”. Lời tòa soạn: PGS.TS Trịnh Hòa Bình, Giám đốc Trung tâm Điều tra Dư luận xã hội (Viện Xã hội học) cho rằng: Người Việt hiện đại xấu nhất là thói hám danh, chuộng lạ, sính ngoại, sính hình thức,… còn với GS Nguyễn Lân Dũng thì: “Tự nhiên biến mình thành hèn hạ, chịu khuất phục, làm ngơ trước mọi sai trái, mọi diễn biến xấu trong xã hội (cái gọi là chủ nghĩa mackeno) – Tôi cho đó là cái xấu nhất đang kìm hãm sự phát triển của xã hội ta,...
Hầu hết con người trên thế giới này đều hy vọng đạt được thành công và giành được sự công nhận. Tuy nhiên, hầu như không ai có thể đạt được điều mình muốn, bất kể họ thông minh thế nào. Đó là bởi vì luật Trời kiểm soát số phận mỗi người, cho dù họ giàu hay nghèo, địa vị cao hay thấp. Luật Trời định rõ thiện và ác nhất định đều có báo ứng. Do đó, Luật Trời chiếu cố cho những ai chân thành, lương thiện và nhẫn nại. Kết quả là, những người thành tín trung thực dễ thành công nhất, trong khi những ai hám lợi lại thường thất bại. Chúng ta đã bắt gặp nhiều trường hợp như vậy trong cuộc sống...
1. Khoan dung độ lượng, không để bụng chuyện cũ Khi Hàn An Quốc đảm nhận chức Nội sứ nước Lương, bị Điền Giáp, quan coi ngục nhục mạ. Hàn An Quốc hỏi Điền Giáp: “Đám tro tàn đã nguội lạnh, còn có thể cháy lên lần nữa không?” Điền Giáp nói: “Đám tro tàn đã nguội lạnh, nếu còn có thể cháy lên lần nữa, ta sẽ tè lên đó một bãi cho nó tắt ngấm luôn.” Sau này Hàn Quốc An được thả ra, lại đảm nhiệm chức Thích Sử Lương Châu. Điền Giáp hay tin, sợ quá bèn chạy trốn. Hàn An Quốc nói với thuộc hạ rằng: “Nếu Điền Giáp trốn không về, theo luật quốc gia, đây là tội chu di cửu tộc. Nếu ông ta...
Câu chuyện cảm động về tình bạn khó tin và món kỷ vật vô giá giữa cô gái trẻ xinh đẹp và một cựu chiến binh vô gia cư đã được cư dân mạng chia sẻ tràn ngập trên các trang xã hội của Mỹ.   Câu chuyện này là một minh chứng cho sự tồn tại vĩnh cửu của tình người ngay cả ở trong một xã hội hiện đại bậc nhất, nơi mà chủ nghĩa cá nhân được cổ súy và đặt lên hàng đầu. Tình bạn không khoảng cách Cô gái không tiết lộ danh tính, nhưng cô lại sẵn sàng chia sẻ bức ảnh chụp cùng người cựu chiến binh và kèm theo bức ảnh chiếc mặt đồng hồ cổ mà cô được tặng. Tình bạn giữa 2 con người hoàn...

Khi ta buông bỏ

avatar phuc_long đăng lên Hạt giống tâm hồn vào lúc 1 T.Năm 2013, 23:55
0
Tháng 8 năm nay, anh Huang có đến thăm tôi. Anh nói anh đang tính chuyện bán nhà máy mà anh được thừa kế từ người chú của mình. Tôi ngạc nhiên lắm và hỏi anh tại sao lại có quyết định đột ngột vậy. Anh nói mệt quá và muốn nghỉ ngơi. Tôi đùa anh: “Anh mới 43 tuổi thôi mà đã muốn nghỉ hưu? Có sớm quá không vậy? Anh trả lời: “Ngày nào cũng phải đối mặt với đủ thứ chuyện trong công ty khiến tôi phát điên. Mà tôi cũng muốn đi một chuyến ra nước ngoài lần đầu tiên.” Khi đó, tôi chia sẻ với anh niềm vui và mơ ước rồi chúc anh may mắn. Hôm qua anh Huang mời tôi ra ngoài ăn tối và nói anh đã bán nhà máy rồi....