Loading

bk.jpg

Người ta vẫn thường cho rằng «Khải Huyền» là một bộ phận của Thánh Kinh, thực ra không phải vậy. Người ta thường cho rằng «Khải Huyền» là chân lý mà Thánh John ngộ được từ Đạo của Thượng Đế hoặc của Chúa Jesus, hoặc cảnh tượng vị lai mà Thánh John nhìn thấy nhờ công năng túc mệnh thông của bản thân. Thực ra đều không phải. «Khải Huyền» là một bộ phận lịch sử trong quyển sách với bảy phong ấn trên thiên thượng mà chúng Thần đã dùng lời Thánh John, dùng ngôn ngữ nhân loại để khải ngộ thế nhân. Do đó nội dung nó giảng nhất định là siêu xuất khỏi nội dung của Do Thái giáo và Cơ Đốc giáo, cũng siêu xuất khỏi nội dung của Phật giáo và Đạo giáo. Do đó nội dung nó giảng nhất định siêu xuất khỏi phạm vi tri thức của Thánh John, siêu xuất khỏi phạm vi tri thức của người Tây phương thời bấy giờ, cũng siêu xuất khỏi phạm vi tri thức của người Đông phương thời bấy giờ.

Người ta vẫn thường cho rằng «Khải Huyền» nói với thế nhân tương lai sẽ có ngày tận thế, đại thẩm phán và phục sinh, v.v., thực ra không phải. Những điều này căn bản không phải là chân tướng mà «Khải Huyền» muốn tiết lộ cho con người. Ngày tận thế, đại thẩm phán và phục sinh, v.v. căn bản không phải điều bí mật trong «Khải Huyền», mà đều là «Khải Huyền» trực tiếp nói với con người, căn bản không thể tính là chỗ mê của lời tiên tri. Chỗ mê chân chính trong lời tiên tri mà «Khải Huyền» muốn cho con người biết không thể nói trực tiếp được, nếu không thì chính là tiết lộ thiên cơ. Tất nhiên, lời giải vẫn phải thông qua văn tự bề mặt của «Khải Huyền» mà tìm ra.

Ai là Cứu Thế Chủ, đây mới là chỗ mê thực sự trong toàn bộ cuốn sách tiên tri «Khải Huyền».

Đạo của Thần, ‘vạn vương chi Vương, vạn chủ chi Chủ’ Thành Tín Chân Thật, Pháp Luân Thánh Vương Lý Hồng Chí Sư Phụ chính là Cứu Thế Chủ chân chính, và tất cả chúng sinh nhất định phải được Cứu Thế Chủ Pháp Luân Thánh Vương Lý Hồng Chí Sư Phụ cứu độ mới có thể có vị lai! Đây chính là đáp án cho tất cả chỗ mê trong «Khải Huyền».

Tất cả chư Phật Thế tôn xuất hiện trên thế gian từ trước tới nay đều là để trải đường cho Cứu Thế Chủ chân chính. Đây chính là chân tướng trong lịch sử nhân loại!

Phong trào cộng sản trong lịch sử chỉ là để khiến Trung Quốc trở thành vương quốc ma quỷ của Sa-tăng, nhằm gây ra đại hoạn nạn bức hại Thánh đồ Pháp Luân Đại Pháp tại thế gian, dùng toàn bộ sức mạnh quốc gia để bức hại đệ tử Đại Pháp, thực hiện cái gọi là “kiểm nghiệm” của chúng Thần quá khứ đối với đệ tử Đại Pháp từng là đệ tử của chư Phật Thế tôn, đồng thời quan sát biểu hiện của thế nhân, xem họ nên bị hủy diệt hay có vị lai trong đại thẩm phán tối hậu. Đây chính là chân tướng lịch sử!

Phàm là người trong chính quyền Trung Cộng, hễ đã bị đánh thú ấn ‘búa liềm’, thì đều không thể được chư Phật Thế tôn chuộc tội, đều không có vị lai, đều bị chúng Thần quá khứ an bài hủy diệt. Đây chính là chân tướng lịch sử!

Chúng Thần quá khứ, vì để tự cứu, cứu vãn và làm mới Thiên Địa, vì để thoát khỏi hoại diệt trong giai đoạn cuối cùng của vũ trụ, đã an bài toàn bộ vở kịch trong quyển sách với bảy phong ấn này. Vở kịch này có sân khấu tại địa cầu, với Trung Quốc là sân chơi chính, và đạo diễn là chúng Thần quá khứ. Toàn bộ vở kịch này có hai chủ tuyến phát triển chính, một tại Tây phương, và một tại Đông phương. Sa-tăng đại hồng long đến từ Tây phương, còn Cứu Thế Chủ đến từ Đông phương. Để thành tựu sự việc tự cứu tất thành này, để thành tựu đại sự nhân duyên làm mới Thiên Địa này, rất nhiều chư Phật Thế tôn đã hạ thế độ nhân và lưu lại tham chiếu lịch sử.

Màn diễn cuối cùng trong toàn bộ vở kịch lịch sử này chính là đại hoạn nạn bức hại Thánh đồ. Nó là màn cuối cùng của toàn bộ vở kịch lịch sử, và hiện vẫn đang diễn ra. Vai chính của màn diễn này chính là đệ tử Đại Pháp, còn Sa-tăng đại hồng long và chính quyền Bắc Kinh là nhân vật phản diện. Người Trung Quốc đều đóng nhiều vai khác nhau trong màn diễn này, còn các nước khác vừa đóng vai phụ, vừa là khán giả.

Thế nhân đều ở trong mê và được theo dõi lựa chọn. Bất kể tự mình đóng vai hay là khán giả, thì đều có sự lựa chọn trong màn diễn này. Chỉ có hai sự lựa chọn, đi theo ma quỷ, hay là đi theo Cứu Thế Chủ. Lựa chọn đi theo Cứu Thế Chủ, thì chính là lựa chọn tương lai. Lựa chọn đi theo ma quỷ đảng cộng sản, thì chính là lựa chọn bị đào thải, không có tương lai.

Tuy nhiên, Cứu Thế Chủ ‘vạn vương chi Vương, vạn chủ chi Chủ’ Thành Tín Chân Thật, Pháp Luân Thánh Vương Lý Hồng Chí Sư Phụ là từ bi vô hạn và muốn cứu độ hết thảy chúng sinh. Cứu Thế Chủ khi thẩm phán và tranh chiến thì chỉ chiếu theo Chân-Thiện-Nhẫn, chứ không chiếu theo phép tắc được định trong quyển sách với bảy phong ấn, không chiếu theo giao ước với Thượng Đế, cũng không lựa chọn người được cứu độ và bị đào thải theo ước định của chúng Thần quá khứ. Hết thảy đều theo Chân-Thiện-Nhẫn, đều lấy Chân-Thiện-Nhẫn làm tiêu chuẩn. Do đó, nhờ phúc của Đại Pháp, các kiếp số vốn gần như đã định trong quyển sách lịch sử với bảy phong ấn đã thay đổi rất nhiều từ khi Pháp Luân Đại Pháp khai truyền từ năm 1992. Đúng như kinh văn «Phúc của Đại Pháp» mà Cứu Thế Chủ Pháp Luân Thánh Vương Lý Hồng Chí Sư Phụ công bố ngày 19/5/2002:

Chính Pháp mười năm, tái tạo càn khôn, cứu độ vô lượng chúng sinh khỏi bị hoại diệt, khai sáng vô lượng đại khung, vô lượng trí huệ của Pháp lý viên dung bất diệt. Đây là Phúc cho chúng sinh, là uy đức của đồ đệ Đại Pháp.

Làm Sư truyền Đại Pháp mười năm; số [kiếp vốn] gần như đã định của thế gian nay đã thay đổi rất nhiều: tai hoạ sao chổi định trong lịch sử đã qua, đại [thế] chiến lần thứ ba đã được miễn, lo lắng năm 1999 thiên địa thành trụ hoại diệt đã [qua] không trở lại, Pháp Chính nhân gian đang đến gần kề. Chúng sinh thế gian sẽ hồi báo ân [huệ] cứu độ của Đại Pháp và đồ đệ Đại Pháp. Thiện tai, thiện tai, thiện thiện tai!”

Giảng chân tướng của đệ tử Đại Pháp chính là cứu vãn những chúng sinh bị chúng Thần quá khứ an bài hủy diệt mà không có vị lai, bao gồm người Trung Quốc ngày nay.

Nhờ phúc của Đại Pháp, Sa-tăng đại hồng long đã bị trảm trong Chính Pháp, đại chiến thế giới thứ III đã được miễn, hai vị sứ giả của Thượng Đế cũng không xuất hiện nữa, các loại an bài trong ngày tận thế đều phát sinh cải biến.

Nhờ phúc của Đại Pháp, đoạn thời gian diệt vong của nhân loại trong ngày tàn của thế giới đã trở thành cơ hội quý giá để thế nhân tỉnh ngộ và được cứu độ.

Nhờ phúc của Đại Pháp, những người bị ma quỷ đánh dấu đã có cơ hội cuối cùng để xóa thú ấn và xóa tên trong sách sự sống của ma quỷ. Đệ tử Đại Pháp ngày nay giảng chân tướng, khuyên “tam thoái” (thoái đảng, đoàn, đội), ấy chính là cứu độ thế nhân, đặc biệt là người Trung Quốc. Những người bị ma quỷ đánh dấu chỉ cần “tam thoái” là có thể được miễn các loại hình phạt dành cho người có thú ấn, từ đó được Cứu Thế Chủ cứu độ và có vị lai.

Tương lai của nhân loại, ắt sẽ như Cứu Thế Chủ Pháp Luân Thánh Vương Lý Hồng Chí Sư Phụ nói trong «Dự liệu cho Pháp Chính nhân gian»:

“Chính Pháp thực thi đến thế gian, Thần Phật đại hiển, những oan [và] duyên loạn thế gian đều được giải quyết một cách thiện. Những ai hành ác đối với Đại Pháp [đều bị] hạ vào cửa vô sinh, còn lại những người [có] tâm quy chính, trọng đức hành thiện, mọi vật đổi mới; chúng sinh không [ai] không kính [trọng] ân cứu độ của Đại Pháp; khắp trời cùng vui vẻ, cùng chúc mừng, cùng khen ngợi. Thời [khắc] Đại Pháp toàn thịnh tại thế gian là bắt đầu từ đây.”

Hỡi thế nhân, xin hãy thức tỉnh, các thệ ước của chư Thần đang được thực hiện!!!

Hỡi người Trung Quốc, xin hãy thức tỉnh, mau xóa thú ấn, thoát khỏi vương triều Trung Cộng, để không phải chịu tội chung với nó.

Này, Ta đến mau chóng. Phước cho người vâng giữ những lời tiên tri trong sách này.” (Khải Huyền, 22:07)

(Hết)

Tác giả: Bạch Ca/Chanhkien

Trọn bộ:

Chính giải «Thánh Kinh•Khải Huyền»: Lời kết

Chính giải «Thánh Kinh•Khải Huyền» (9): Phục sinh và tân Thiên, tân Địa

Chính giải «Thánh Kinh•Khải Huyền» (8): Trừng phạt vương triều Trung Cộng và người nhận ấn thú (Phần 2)

Chính giải «Thánh Kinh•Khải Huyền» (8): Trừng phạt vương triều Trung Cộng và người nhận ấn thú (Phần 1)

Chính giải «Thánh Kinh•Khải Huyền» (7): Thưởng phạt trong thẩm phán

Chính giải «Thánh Kinh•Khải Huyền» (6): Ngày tàn của thế giới

Chính giải «Thánh Kinh•Khải Huyền» (5): Thụ ấn của Thượng Đế

Chính giải «Thánh Kinh•Khải Huyền» (4): Bức hại Thánh đồ mãn

Chính giải «Thánh Kinh•Khải Huyền» (3): Vương quốc ma quỷ

Chính giải «Thánh Kinh•Khải Huyền» (2): Phép tắc thế gian

Chính giải «Thánh Kinh•Khải Huyền» (1): Thiên giới thịnh hội

Chính giải «Thánh Kinh•Khải Huyền»: Lời mở đầu

Bài cùng chủ đề
Một hôm, Thích Ca Mâu Ni triệu tập các đệ tử và thuyết giảng về bốn loại ngựa. Loại thứ nhất là loại ngựa tuyệt hảo. Nó chạy rất nhanh và có thể chạy khoảng 1.000 lý (khoảng 333 dặm) một ngày. Ngay khi người chủ nhấc roi lên, nó sẽ biết là chạy hay dừng lại. Nói cách khác, nó có thể hiểu ý chủ một cách nhanh chóng và chính xác. Đây là loại ngựa thượng hạng có thể hiểu rõ tận chân tơ kẽ tóc. Loại thứ hai là loại ngựa tốt. Khi người chủ nhấc roi lên, nó không chạy ngay. Nhưng khi roi đụng vào mình nó thì nó sẽ hiểu và chạy. Mạnh mẽ và nhanh chóng, nó vẫn là một loại ngựa tốt. Loại thứ ba là...
Xiao Sheng là một nhạc sĩ đánh trống trong ban nhạc nhà trường. Mỗi buổi sáng chào cờ, tất cả thầy cô giáo và học sinh luôn luôn lắng nghe những nốt nhạc của em. Một ngày, em đánh sai mấy nốt và cảm thấy rất xấu hổ. Sau đó, em nghĩ là em sẽ không đánh trống trong ban nhạc nữa. Tôi có kể cho em câu chuyện sau đây: Ngày xưa có một người cha rất thất vọng về con trai của mình vì em đó không có chút tính đàn ông nào cả, mặc dầu em đã 16 tuổi. Người cha đến gặp một sư phụ dạy Thiền và yêu cầu vị sư phụ giúp con trai của ông ta trở thành một người đàn ông thật sự.  Ông sư phụ nói “Tôi có thể giúp...
  Cầm, Kỳ, Thi, Họa, là bốn bộ môn nghệ thuật văn hóa của Trung Hoa thời xưa. Kỳ chính là chỉ về Vi Kỳ, có nghĩa là cờ vây, mà ngày nay chúng ta gọi giản dị là cờ Go. Đi cùng với tư tưởng của Nho giáo, Phật giáo, Đạo giáo và những môn văn hóa nghệ thuật khác, đó là một phần trong lịch sử văn minh hàng ngàn năm của Trung Hoa. Vi Kỳ có một lịch sử rất lâu dài. Có nhiều truyền thuyết về nguồn gốc của nó, trong đó có một thuyết được khá nhiều người công nhận là môn này khởi đầu từ thời Nghiêu Đế. Trương Hoa, thời nhà Tấn, đã viết trong sách “Bác vật chí” rằng: “ Vua Nghiêu nghĩ ra môn chơi...

Hình phạt nặng nhất

avatar phuc_long đăng lên Văn hóa Thần truyền vào lúc 15 T.Năm 2013, 17:42
0
Có một câu chuyện cổ kể về một người theo đạo Do Thái mà lại rất thích chơi gôn. Vào một ngày Sabbath nọ [*], ông ta thèm được chơi gôn quá. Nhưng tín ngưỡng Do Thái yêu cầu các tín đồ phải nghỉ ngơi vào ngày lễ Sabbath và họ không được phép làm bất cứ điều gì. Nhưng người này không thể cưỡng lại được ham muốn mạnh mẽ của mình và quyết định lén ra sân gôn. Ông ta nghĩ rằng mình sẽ chỉ chơi một vài lỗ. Chỉ có thế thôi. Vì hôm đó là ngày lễ Sabbath và không có người Do Thái nào đi ra ngoài, nên không có ai tại sân gôn. Vì vậy người này cảm thấy rằng sẽ không ai biết ông phạm luật.  ...
Một nông dân đang vội vàng trên đường cùng con ngựa và con chó của mình. Thình lình sét đánh giết chết tất cả họ. Như nhiều linh hồn mới chết khác, họ chẳng biết mình đã chết và cứ tiếp tục đi. Họ tiếp tục đi dưới mặt trời thiêu đốt. Họ ướt đẫm mồ hôi và khát không chịu nổi. Họ sau đó nhìn thấy một cánh cổng đẹp đẽ dẫn đến một quảng trường chiếu sáng rực rỡ. Có một dòng suối trong vắt ở giữa quảng trường đó. Ông vội vã chạy đến và chào người giữ cửa: “Nơi đẹp đẽ này là nơi nào vậy?” “Thiên đàng”. Người gác cổng nói một cách thân thiện. “Thật là tốt quá. Chúng...
Rất nhiều người cho rằng được-mất của cá nhân được quyết định bởi phấn đấu và nỗ lực cá nhân, chứ không tin vào vận mệnh con người và đời người là do nghiệp lực lớn nhỏ và quan hệ nhân duyên quyết định. Dẫu có dùng mọi thủ đoạn để đoạt thứ vốn thuộc về người khác, thì thực tế nếu những thứ ấy không phải của bạn, bạn kiểu gì cũng không đoạt được nó. Dưới đây là một câu chuyện nhỏ liên quan đến Tế Công, giảng về đạo lý “điều gì không của bạn thì sẽ không thuộc về bạn” (Ghi chú: Tế Công là một hòa thượng nổi tiếng thời Nam Tống ở Trung Quốc). Một ngày, Tế Công...
MTV: “When Seawater Turns Sweet”   Tải về file nén .rar của file WMV theo phân đoạn (mỗi phân đoạn ~5MB, tổng cộng 17 phân đoạn). Sau khi tải về, giải nén thì thu được file WMV nguyên gốc. Cách tải về: Click chuột phải -> Save Target As… <a style="font-family: Arial; font-size: 13px; text-decoration: none;" href="http://media.zhengjian.org/media/2011/09/19/seawater-en.part01.rar"> (1) </a>|<a style="font-family: Arial; font-size: 13px; text-decoration: none;" href="http://media.zhengjian.org/media/2011/09/19/seawater-en.part02.rar"> (2) </a>|<a style="font-family: Arial; font-size: 13px; text-decoration: none;"...

Gieo trồng Đức

avatar phuc_long đăng lên Văn hóa Thần truyền vào lúc 28 T.Tư 2013, 09:21
0
Ngày xưa, có một gia đình giàu có. Người chủ nhà khi già mới sinh được người con trai. Ông vốn là người lương thiện và được ăn học nên đặt tên cho đứa con mới sinh là Tịnh Bản, có nghĩa là tràn đầy thiện tâm. Cái tên này đại biểu cho đặc tính của tổ tiên gia đình dựa trên nền tảng thuần tịnh của họ. Đứa bé trai trông rất đẹp đẽ, tướng mạo khôi ngô tuấn tú. Cả nhà ông đều rất hạnh phúc. Lúc đó, từ một ngọn núi xa có một vị Đạo trưởng đang dùng huệ nhãn ngồi quan sát thế gian. Bỗng nhiên, ông nhìn thấy ngôi nhà của gia đình nọ được bảo phủ trong những đám mây tốt lành màu sáng tía. Ông...
  Cây sơn trà và chim sơn ca trong bức họa từ triều Nam Tống của Trung Quốc (1127-1279) (Wikipedia) Hội họa Trung Quốc có một lịch sử truyền thừa lâu dài và nguồn gốc văn hóa thâm sâu. Nó nhấn mạnh vào tư tưởng nghệ thuật và cảnh giới mà sự vật biểu hiện. Thông qua sự miêu tả của người họa sĩ về nhân vật, sự vật, hay cách bài trí, người xem có thể cộng hưởng và thưởng thức các tiêu chuẩn thẩm mỹ thích hợp, các lằn mức đạo đức, từ đó nắm được ẩn ý và đạo lý nhân sinh cũng như các cảnh giới cao hơn trong vũ trụ. Có ba loại ý tưởng nghệ thuật chính trong tranh vẽ Trung Quốc: (1) phóng...
Trên đường tôi đi từ Rome đến San Marino, tôi được nghe một câu chuyện rất động lòng về Thượng Đế. Có một ca sĩ hát nhạc cổ điển rất nổi tiếng tại Châu Âu. Cô ta được nổi tiếng trên thế giới trong khi tuổi chừng 30. Ngoài ra, cô ta cũng lấy chồng rất xứng đáng và có một gia đình rất hạnh phúc. Một ngày, cô ta đến một quốc gia láng giềng để trình diễn, vé cho đêm trình diễn đó đã bán hết trước một năm. Ðêm trình diễn thành công rực rỡ và khán giả rất hài lòng. Sau khi trình diễn, người ca sĩ bước ra khỏi nhà hát cùng với chồng và con trai và phóng viên điện ảnh liền bao vây để phỏng vấn....
Trong cuộc sống, khi bạn bị đau đớn, bị phê phán hay bị hạ nhục bởi hành động của kẻ khác,  bạn sẽ phản ứng lại như thế nào? Bạn mất bình tĩnh và trả thù một cách giận dữ hay nuốt hận mà giữ kín trong lòng? Sau đó, bạn có thấy bực mình mỗi khi nghĩ về chuyện ấy và nó gây ảnh hưởng xấu đến tâm tính của bạn? Nếu là một người bình thường thì rất khó kiểm soát tốt những cảm xúc dưới loại hoàn cảnh này. Tuy nhiên, với một người tu tập tốt, người ấy sẽ có khả năng giáp mặt nỗi khổ cực một cách ung dung và xử sự với sự bình tĩnh lớn trước cơn khủng hoảng. Có một câu chuyện như...
1. Ngày xửa ngày xưa, Thần đã tạo ra con người. Thần để mỗi người vác một cây thập tự giá nặng và tiến về vùng Đất Thánh dưới sự chỉ dẫn của Ngài một cách chậm chạp và khó nhọc trên suốt cuộc hành trình dài trong cuộc sống của họ.  2. Một người đàn ông đã dừng lại giữa cuộc hành trình và nghĩ: “Cây thập tự giá này nặng quá! Sẽ mất bao lâu để mang nó đây?”  3. Vì vậy, người đàn ông này quyết định gọt bớt nó đi một chút.  4. Thời gian trôi đi, anh ta cứ gọt cây thập tự giá càng ngày càng ngắn.    5. Cây thập tự giá quả thực đã nhẹ hơn sau khi người đàn...

Giấc mộng hạt kê vàng

avatar phuc_long đăng lên Văn hóa Thần truyền vào lúc 1 T.Tư 2013, 21:40
0
Đời Nhà Đường có người tên là Lư Sinh, hôm nọ anh ta đến một quán trọ ở Thành Hàm Đan để gặp một Đạo sỹ tên là Lữ Ông. Lư Sinh than phiền với Lữ Ông về sự nghèo khó và không thể nào đạt được mong muốn của mình. Lữ Ông lấy ra một cái gối và nói rằng Lư Sinh có thể đạt được giấc mơ của mình về sự giàu sang và phú quý nếu anh ta ngủ trên cái gối đó. Lư Sinh nằm xuống trên cái gối. Một chốc, người chủ quán trọ liền đi đặt cái chảo trên bếp lò và rang một ít hạt kê. Lư Sinh liền có một giấc mơ nơi mà anh sống trọn cuộc đời của mình. Trong giấc mộng đó, Lư Sinh thấy mình đi thi đậu Trạng...
Vào những năm Chính Hòa thời Bắc Tống (1111-1118 SCN), Hoàng đế bấy giờ là Tống Huy Tông nâng đỡ Đạo giáo, chèn ép Phật giáo, bởi vậy Phổ Chiếu Tự, một ngôi chùa Phật giáo nổi tiếng trong thành Tứ Châu bị người ta chiếm cứ. Phổ Chiếu Tự có một bức tượng Phật rất lớn, không chỉ hoa lệ hùng vĩ mà còn cực kỳ trang nghiêm tôn quý. Những kẻ chiếm cứ muốn hủy bức tượng Phật, nhưng lại sợ sự uy nghiêm của Thần Phật, nên họ tuyển mộ giá cao kẻ cả gan dám hủy bức tượng tôn Phật này.   Hình ảnh minh họa  Khi ấy một kẻ vô lại họ Triệu thèm muốn tiền thưởng nên đã tới nhận nhiệm vụ...
Sau khi thời Xuân Thu đã đi qua được 2500 năm, ngoại trừ Phật gia không có học phái nào có thể ảnh hưởng sâu sắc đến văn hóa Trung Hoa bằng Nho gia và Đạo gia. Bởi vậy, ông tổ của 3 gia phái này là Phật Thích Ca Mâu Ni, Khổng Tử và Lão Tử được người đời sau ngưỡng mộ và sùng bái. Thật trùng hợp ở chỗ, ngày tháng 3 vị ấy ra đời chênh nhau không quá 20 năm. Theo góc nhìn lịch sử, thì 3 vị ấy là người của cùng một thời đại. Năm 571 Trước công nguyên, ngày 15 tháng 2 Lão Tử giáng sinh tại nước Sở, huyện Khổ (nay là huyện Lộc Ấp, Hà Nam). 5 năm sau, ngày 8 tháng 4 năm 566 Trước công nguyên Phật Thích Ca Mâu Ni...