Loading

Socrates: Người thành lập văn hóa

avatar HanTin đăng lên Văn hóa Thần truyền vào lúc 19 T.Giêng 2012, 18:41
0

Này các anh, các anh nên nhìn Socrates khi đội quân đã thoát khỏi Dilos. Trong trận chiến đó, ta đã có dịp tốt để được chiêm ngưỡng ông ta, vì trong trận đánh đó ta ngồi trên lưng ngựa và không quá sợ hãi. Ông ta bước đi rất bình tĩnh, nhìn quân của chúng ta và quân địch, và đối với mọi người – ngay cả đối với cả những người ở đằng xa — thật rõ ràng rằng nếu kẻ nào cố gắng động đến người đàn ông đó, ông ta sẽ tự vệ rất can đảm”. – Lời của Tướng Alkiviades trong Tuyển tập của Plato, (trích từ buổi hội thảo về Tuyển tập của Plato).

Cái chết của Socrates (Ảnh của Đài phát thanh Hy vọng)

Cái chết của Socrates (Ảnh của Đài phát thanh Hy vọng)

Socrates (từ năm 470 – đến năm 339 trước Công Nguyên.) sinh ra trong thời đại hoàng kim của đất nước Hy Lạp. Trong thời gian ông sống, ông đã chứng kiến sự đi lên của nền dân chủ sau thời kỳ trị vì của những bạo chúa; ông đã nhìn thấy đền Parthenon và cung điện tại Acropolis của Athens được dựng lên từ đổ nát; và ông cũng chứng kiến tất cả các lĩnh vực về âm nhạc, nghệ thuật, văn chương đi lên đến đỉnh điểm. Nhưng khi trưởng thành, ông cũng chứng kiến sự suy đồi của xã hội Hy Lạp, và cuối cùng ông đã cảm nhận được sự thối nát của Athens ở tuổi 70 của mình, khi người dân Athens đã xử ông tội chết.

Socrates là một nhân vật đặc thù trong lịch sử. Ông hiện thân trong định nghĩa của một triết gia thời nay – Ông không quan tâm đến của cải vật chất, thay vào đó ông đã dành trọn thời gian của mình để tu luyện phần tâm linh bằng cách trau giồi đạo đức. Như ông đã nói: “Đức là khi bạn tránh xa những gì thêm thắt, không chân thật”.

Ông đã lập gia đình và có 3 người con trai, ban đầu ông làm nghề điêu khắc nhưng sau đã bỏ việc để đi sâu vào lĩnh vực triết học. Ông không trải qua sự giáo dục từ một trường học nào cả và cũng không để lại bất cứ cuốn kinh sách nào. Những gì mà chúng ta được biết về ông là từ những học trò của ông và phần lớn là từ các tác phẩm của Plato và những màn kịch hoặc hài kịch của thời  đó.

Socrates không bao giờ nhận tiền của ai và không bao giờ hứa hẹn mang đến kiến thức hoặc sự thành công cho ai. Ăn mặc một cách tồi tàn, chân không mang giày, ông đi bộ từ sáng cho đến tối trong chợ và sân vận động để thảo luận không hết các đề tài với những ai muốn bàn thảo với ông.

Tôi nói dông dài không gì hơn là để thuyết phục bọn trẻ và những người lớn tuổi không nên bận tâm đến thân thể của họ hay tiền bạc của họ, mà nên quan tâm đến phần tâm linh của họ, để làm thế nào cho nó được tốt hơn. Tôi bảo họ rằng tiền bạc không tạo nên đức, nhưng đức có thể tạo ra tiền bạc và tất cả những thứ vật chất khác thuộc về cả cá nhân và cộng đồng. Nếu nói rằng tôi đã làm hư bọn trẻ, thì lời buộc tội đó sẽ gây ra tai hại. Dù các người có trả tự do cho tôi hay không, tôi vẫn làm những gì mà tôi đã làm ngay cả khi tôi phải chết nhiều lần đi nữa”.

Socrates đã tìm cách dẫn dắt người ta đi đến kết luận của ông qua những cách thức mà hiện nay chúng ta gọi là Phương Pháp Socrates. Ông đã lắng tai nghe những cuộc thảo luận một cách yên lặng và hỏi những câu hỏi như thể là ông không biết gì về chủ đề của cuộc thảo luận cho đến khi toàn nhóm đưa ra kết luận. Ông có một khả năng kỳ lạ để hướng dẫn người nào đó tán thành với ông ngay cả khi họ không muốn tán thành. Và một số người ghét ông vì chính điều đó, bởi vì ông có thể chứng minh những lời nói của ông mà không kiêu ngạo, và họ cũng không thể nói rằng ông sai lầm.

Ông đã từng nói, “Tôi biết anh sẽ không tin tôi, nhưng phương thức cao nhất trong những điều tốt đẹp nhất của con người là tự hỏi mình và hỏi những người khác”. Ông luôn luôn tuyên bố rằng: “Tôi biết rằng tôi không biết gì cả”, ám chỉ rằng trí tuệ của con người rất giới hạn – chỉ có Thượng Đế là uyên bác.

Chính quyền Athens đã cho ông lựa chọn giữa sự giữ im lặng hoặc bị chết bằng thuốc độc – Ông đã chọn uống thuốc độc. Đây cũng là số phận của những nhà hiền triết sau thời của ông. Nếu Socrates sống ở bất cứ thời đại nào, có lẽ người ta sẽ bức hại ông bởi vì ông đã tạo nên “phiền phức” cho những đầu óc đồi bại mà không thể chấp nhận những gì ngoài lợi ích cá nhân.

Những quan điểm của Socrates và phương pháp dạy bảo của ông đã đóng một vai trò đặc định trong lịch sử. Ngày nay phương pháp Socrates được áp dụng trong những trường luật, trong tâm lý trị liệu, huấn luyện và phát triển nhân lực, và trong việc soạn thảo các bài học trong trường.

Chú  thích:

- Đền Parthenon: đền thờ nữ thần Đồng Trinh Athena (gọi là Temple of Athena the Virgin)
- Acropolis: điểm cao nhất trong những thành phố Hy Lạp, thường là chỗ để xây đền thờ hoặc cung điện cho vua.

Tác giả: Neli Magdalini Sfigopoulo
(Theo The Epoch Times)

Bài cùng chủ đề
  Cầm, Kỳ, Thi, Họa, là bốn bộ môn nghệ thuật văn hóa của Trung Hoa thời xưa. Kỳ chính là chỉ về Vi Kỳ, có nghĩa là cờ vây, mà ngày nay chúng ta gọi giản dị là cờ Go. Đi cùng với tư tưởng của Nho giáo, Phật giáo, Đạo giáo và những môn văn hóa nghệ thuật khác, đó là một phần trong lịch sử văn minh hàng ngàn năm của Trung Hoa. Vi Kỳ có một lịch sử rất lâu dài. Có nhiều truyền thuyết về nguồn gốc của nó, trong đó có một thuyết được khá nhiều người công nhận là môn này khởi đầu từ thời Nghiêu Đế. Trương Hoa, thời nhà Tấn, đã viết trong sách “Bác vật chí” rằng: “ Vua Nghiêu nghĩ ra môn chơi...

Hình phạt nặng nhất

avatar phuc_long đăng lên Văn hóa Thần truyền vào lúc 15 T.Năm 2013, 17:42
?
Có một câu chuyện cổ kể về một người theo đạo Do Thái mà lại rất thích chơi gôn. Vào một ngày Sabbath nọ [*], ông ta thèm được chơi gôn quá. Nhưng tín ngưỡng Do Thái yêu cầu các tín đồ phải nghỉ ngơi vào ngày lễ Sabbath và họ không được phép làm bất cứ điều gì. Nhưng người này không thể cưỡng lại được ham muốn mạnh mẽ của mình và quyết định lén ra sân gôn. Ông ta nghĩ rằng mình sẽ chỉ chơi một vài lỗ. Chỉ có thế thôi. Vì hôm đó là ngày lễ Sabbath và không có người Do Thái nào đi ra ngoài, nên không có ai tại sân gôn. Vì vậy người này cảm thấy rằng sẽ không ai biết ông phạm luật.  ...
Một nông dân đang vội vàng trên đường cùng con ngựa và con chó của mình. Thình lình sét đánh giết chết tất cả họ. Như nhiều linh hồn mới chết khác, họ chẳng biết mình đã chết và cứ tiếp tục đi. Họ tiếp tục đi dưới mặt trời thiêu đốt. Họ ướt đẫm mồ hôi và khát không chịu nổi. Họ sau đó nhìn thấy một cánh cổng đẹp đẽ dẫn đến một quảng trường chiếu sáng rực rỡ. Có một dòng suối trong vắt ở giữa quảng trường đó. Ông vội vã chạy đến và chào người giữ cửa: “Nơi đẹp đẽ này là nơi nào vậy?” “Thiên đàng”. Người gác cổng nói một cách thân thiện. “Thật là tốt quá. Chúng...
Rất nhiều người cho rằng được-mất của cá nhân được quyết định bởi phấn đấu và nỗ lực cá nhân, chứ không tin vào vận mệnh con người và đời người là do nghiệp lực lớn nhỏ và quan hệ nhân duyên quyết định. Dẫu có dùng mọi thủ đoạn để đoạt thứ vốn thuộc về người khác, thì thực tế nếu những thứ ấy không phải của bạn, bạn kiểu gì cũng không đoạt được nó. Dưới đây là một câu chuyện nhỏ liên quan đến Tế Công, giảng về đạo lý “điều gì không của bạn thì sẽ không thuộc về bạn” (Ghi chú: Tế Công là một hòa thượng nổi tiếng thời Nam Tống ở Trung Quốc). Một ngày, Tế Công...
MTV: “When Seawater Turns Sweet”   Tải về file nén .rar của file WMV theo phân đoạn (mỗi phân đoạn ~5MB, tổng cộng 17 phân đoạn). Sau khi tải về, giải nén thì thu được file WMV nguyên gốc. Cách tải về: Click chuột phải -> Save Target As… <a style="font-family: Arial; font-size: 13px; text-decoration: none;" href="http://media.zhengjian.org/media/2011/09/19/seawater-en.part01.rar"> (1) </a>|<a style="font-family: Arial; font-size: 13px; text-decoration: none;" href="http://media.zhengjian.org/media/2011/09/19/seawater-en.part02.rar"> (2) </a>|<a style="font-family: Arial; font-size: 13px; text-decoration: none;"...

Gieo trồng Đức

avatar phuc_long đăng lên Văn hóa Thần truyền vào lúc 28 T.Tư 2013, 09:21
0
Ngày xưa, có một gia đình giàu có. Người chủ nhà khi già mới sinh được người con trai. Ông vốn là người lương thiện và được ăn học nên đặt tên cho đứa con mới sinh là Tịnh Bản, có nghĩa là tràn đầy thiện tâm. Cái tên này đại biểu cho đặc tính của tổ tiên gia đình dựa trên nền tảng thuần tịnh của họ. Đứa bé trai trông rất đẹp đẽ, tướng mạo khôi ngô tuấn tú. Cả nhà ông đều rất hạnh phúc. Lúc đó, từ một ngọn núi xa có một vị Đạo trưởng đang dùng huệ nhãn ngồi quan sát thế gian. Bỗng nhiên, ông nhìn thấy ngôi nhà của gia đình nọ được bảo phủ trong những đám mây tốt lành màu sáng tía. Ông...
  Cây sơn trà và chim sơn ca trong bức họa từ triều Nam Tống của Trung Quốc (1127-1279) (Wikipedia) Hội họa Trung Quốc có một lịch sử truyền thừa lâu dài và nguồn gốc văn hóa thâm sâu. Nó nhấn mạnh vào tư tưởng nghệ thuật và cảnh giới mà sự vật biểu hiện. Thông qua sự miêu tả của người họa sĩ về nhân vật, sự vật, hay cách bài trí, người xem có thể cộng hưởng và thưởng thức các tiêu chuẩn thẩm mỹ thích hợp, các lằn mức đạo đức, từ đó nắm được ẩn ý và đạo lý nhân sinh cũng như các cảnh giới cao hơn trong vũ trụ. Có ba loại ý tưởng nghệ thuật chính trong tranh vẽ Trung Quốc: (1) phóng...
Trên đường tôi đi từ Rome đến San Marino, tôi được nghe một câu chuyện rất động lòng về Thượng Đế. Có một ca sĩ hát nhạc cổ điển rất nổi tiếng tại Châu Âu. Cô ta được nổi tiếng trên thế giới trong khi tuổi chừng 30. Ngoài ra, cô ta cũng lấy chồng rất xứng đáng và có một gia đình rất hạnh phúc. Một ngày, cô ta đến một quốc gia láng giềng để trình diễn, vé cho đêm trình diễn đó đã bán hết trước một năm. Ðêm trình diễn thành công rực rỡ và khán giả rất hài lòng. Sau khi trình diễn, người ca sĩ bước ra khỏi nhà hát cùng với chồng và con trai và phóng viên điện ảnh liền bao vây để phỏng vấn....
Trong cuộc sống, khi bạn bị đau đớn, bị phê phán hay bị hạ nhục bởi hành động của kẻ khác,  bạn sẽ phản ứng lại như thế nào? Bạn mất bình tĩnh và trả thù một cách giận dữ hay nuốt hận mà giữ kín trong lòng? Sau đó, bạn có thấy bực mình mỗi khi nghĩ về chuyện ấy và nó gây ảnh hưởng xấu đến tâm tính của bạn? Nếu là một người bình thường thì rất khó kiểm soát tốt những cảm xúc dưới loại hoàn cảnh này. Tuy nhiên, với một người tu tập tốt, người ấy sẽ có khả năng giáp mặt nỗi khổ cực một cách ung dung và xử sự với sự bình tĩnh lớn trước cơn khủng hoảng. Có một câu chuyện như...
1. Ngày xửa ngày xưa, Thần đã tạo ra con người. Thần để mỗi người vác một cây thập tự giá nặng và tiến về vùng Đất Thánh dưới sự chỉ dẫn của Ngài một cách chậm chạp và khó nhọc trên suốt cuộc hành trình dài trong cuộc sống của họ.  2. Một người đàn ông đã dừng lại giữa cuộc hành trình và nghĩ: “Cây thập tự giá này nặng quá! Sẽ mất bao lâu để mang nó đây?”  3. Vì vậy, người đàn ông này quyết định gọt bớt nó đi một chút.  4. Thời gian trôi đi, anh ta cứ gọt cây thập tự giá càng ngày càng ngắn.    5. Cây thập tự giá quả thực đã nhẹ hơn sau khi người đàn...

Giấc mộng hạt kê vàng

avatar phuc_long đăng lên Văn hóa Thần truyền vào lúc 1 T.Tư 2013, 21:40
0
Đời Nhà Đường có người tên là Lư Sinh, hôm nọ anh ta đến một quán trọ ở Thành Hàm Đan để gặp một Đạo sỹ tên là Lữ Ông. Lư Sinh than phiền với Lữ Ông về sự nghèo khó và không thể nào đạt được mong muốn của mình. Lữ Ông lấy ra một cái gối và nói rằng Lư Sinh có thể đạt được giấc mơ của mình về sự giàu sang và phú quý nếu anh ta ngủ trên cái gối đó. Lư Sinh nằm xuống trên cái gối. Một chốc, người chủ quán trọ liền đi đặt cái chảo trên bếp lò và rang một ít hạt kê. Lư Sinh liền có một giấc mơ nơi mà anh sống trọn cuộc đời của mình. Trong giấc mộng đó, Lư Sinh thấy mình đi thi đậu Trạng...
Vào những năm Chính Hòa thời Bắc Tống (1111-1118 SCN), Hoàng đế bấy giờ là Tống Huy Tông nâng đỡ Đạo giáo, chèn ép Phật giáo, bởi vậy Phổ Chiếu Tự, một ngôi chùa Phật giáo nổi tiếng trong thành Tứ Châu bị người ta chiếm cứ. Phổ Chiếu Tự có một bức tượng Phật rất lớn, không chỉ hoa lệ hùng vĩ mà còn cực kỳ trang nghiêm tôn quý. Những kẻ chiếm cứ muốn hủy bức tượng Phật, nhưng lại sợ sự uy nghiêm của Thần Phật, nên họ tuyển mộ giá cao kẻ cả gan dám hủy bức tượng tôn Phật này.   Hình ảnh minh họa  Khi ấy một kẻ vô lại họ Triệu thèm muốn tiền thưởng nên đã tới nhận nhiệm vụ...
Sau khi thời Xuân Thu đã đi qua được 2500 năm, ngoại trừ Phật gia không có học phái nào có thể ảnh hưởng sâu sắc đến văn hóa Trung Hoa bằng Nho gia và Đạo gia. Bởi vậy, ông tổ của 3 gia phái này là Phật Thích Ca Mâu Ni, Khổng Tử và Lão Tử được người đời sau ngưỡng mộ và sùng bái. Thật trùng hợp ở chỗ, ngày tháng 3 vị ấy ra đời chênh nhau không quá 20 năm. Theo góc nhìn lịch sử, thì 3 vị ấy là người của cùng một thời đại. Năm 571 Trước công nguyên, ngày 15 tháng 2 Lão Tử giáng sinh tại nước Sở, huyện Khổ (nay là huyện Lộc Ấp, Hà Nam). 5 năm sau, ngày 8 tháng 4 năm 566 Trước công nguyên Phật Thích Ca Mâu Ni...
Tôn sư trọng đạo là các giá trị truyền thống trong văn hóa Trung Hoa cổ xưa, các danh ngôn như “Sư đồ như phụ tử”, và “Nhất nhật vi sư, chung thân vi phụ” từ xưa đến nay rất phổ biến. Người học trò coi ân đức của người thầy tựa như cha của mình, vì vậy mới gọi ông là “ân sư” hay “sư phụ”. Người thầy truyền thụ luân lí đạo đức, tri thức và các giá trị tốt đẹp cho học trò của mình. Dạy người những hành vi quy phạm đối nhân xử thế trong xã hội nói chung. Trong khi theo học người thầy, người học trò không phải chỉ hiểu được các đạo lí cung kính phụng sự người thầy, mà còn phải nghiêm...
Có một lần, Đường Thái Tông giá lâm điện Thúy Vi và hỏi quan hầu: “Từ xưa tới nay mặc dù các bậc Đế vương có thể bình định Trung Nguyên, nhưng không thể khiến các dân tộc như Nhung, Địch thần phục. Tài năng của Trẫm không so được với các Đế vương thời cổ đại, nhưng thành tựu lại hơn họ. Ta không nói nguyên nhân trong đó, xin các vị cứ trực ngôn mà nói thử xem?”   Đường Thái Tông, một trong những nhân vật nổi tiếng và được kính trọng nhất trong lịch sử Trung Quốc Quần thần đều nói:  “Bệ hạ công đức như Trời Đất, khó có thể một lời nói rõ được”. Đường Thái Tông nói: ...