Loading

Chuyện 1: Ngũ Viên gặp nạn


Ngũ Viên là con trai của một viên quan đại thần nước Sở trong thời Xuân Thu. Khi cha ông bị người vu khống hãm hại, ông đã cố gắng thoát sang nước Ngô. Sau đó, ông đã để lại một câu chuyện huyền thoại một đời phò tá giúp vua Ngô.

image 
Ngủ Tử Tư

Khi ông chạy từ Sở sang Ngô, một viên quan biên phòng bắt ông và muốn đưa ông về kinh để nhận thưởng lớn. Ngũ Viên rất lo lắng. Ông biết rằng nếu ông không thể vượt qua được khó khăn này, ông sẽ phải chết. Ông thở dài và than thở, "Ông có thể không biết điều này. Nhà vua nước Sở truy lùng tôi bởi vì ông ta nghĩ rằng tôi có rất nhiều báu vật. Bây giờ, nếu ông đưa tôi về, tôi biết là tôi sẽ không sống được. Tôi sẽ nói với vua Sở rằng ông có tất cả kho báu của tôi. Tôi chắc là ông ta sẽ ban thưởng cho ông một cách hào phóng”. Viên quan suy nghĩ một lúc rồi thả Ngũ Viên đi.

Trong một thời điểm quan trọng, phải đối mặt giữa sự sống và cái chết mà không sợ, Ngũ Viên đã chứng tỏ trí sáng suốt của mình. Ông không sử dụng vũ lực, không cầu xin lòng thương xót và không hối lộ viên quan chức này. Ông chỉ biến lòng tham lam tiền thưởng của viên quan chức thành nỗi lo sợ bị tố cáo hành vi bất lương. Ông đã giải quyết khó khăn của mình bằng cách chuyển một tình huống nghiêm trọng thành ra một tình huống hài hước.

Chuyện 2: Lấy được một con lừa

Trong thời kỳ Tam Quốc, Gia Cát Khác và cha của ông là Gia Cát Cẩn đều làm quan thượng thư tại hoàng cung. Gia Cát Khác là một học giả trẻ nổi tiếng và trở thành một quan thượng thư khi tuổi mới hai mươi. Gia Cát Cẩn có một khuôn mặt rất dài và gầy như một con lừa, nhiều quan lại trong cung thường lấy đó mà trêu chọc ông.

Một lần, vua Ngô làm một bữa tiệc lớn thiết đãi tất cả các quan thượng thư trong triều. Đột nhiên, ông sai người mang tới một con lừa nhỏ đáng yêu. Trên mặt của con lừa có một mảnh giấy ghi “Gia Cát Cẩn". Mọi người phá ra cười. Gia Cát Khác hỏi nhà vua liệu ông có thể mượn cây bút để bổ sung thêm vài chữ nữa được không. Nhà vua đồng ý. Gia Cát Khác ngay lập tức thêm 2 chữ “chi lư”, nghĩa là "con lừa của Gia Cát Cẩn". Nhà vua và quần thần đều rất vui vẻ. Cuối cùng Gia Cát Cẩn đã mang về nhà con lừa nhỏ đáng yêu. Trò đùa ác của vua để giải trí cho tất cả các quan thượng thư đã trở thành vui vẻ đầy hòa khí nhờ trí thông minh sáng suốt của Gia Cát Khác.


Chuyện 3: Chuột sợ gì nhất?

Một lần, một viên quan vẽ một con hổ và treo nó lên tường. Một người đầy tớ đến và nhìn. Mặc dù bức tranh không giống như một con hổ, nhưng đầy tớ này giỏi nịnh hót nên bèn nói với viên quan rằng con hổ trông thật là dữ tợn. Viên quan vui lắm, bèn thưởng cho anh ta.

Đầy tớ thứ hai trung thực nói rằng nó trông như một con mèo. Anh này liền bị quở.

Đầy tớ thứ ba nói, "Ông chủ ơi, tôi sợ trả lời lắm".

"Cậu sợ gị?"  "Dạ sợ ông chủ".

"Tôi thì sợ gì? ​​" "Sợ một con sói lớn, thưa ông chủ".

"Một con sói lớn thì sợ gì?" "Thưa ông chủ, sợ một con voi lớn".

"Một con voi lớn thì sợ gì?" "Sợ một Con chuột thưa ông chủ".

"Một con chuột thì sợ gì?" “Cái con ở trong tranh, thưa ông chủ!".

Chuyện 4: Cuộc hôn nhân của công chúa Văn Thành


Công chúa Văn Thành

Thời vua Thổ Phồn của Tây Tạng (617-650 sau công nguyên) còn trẻ, có tài năng và học vấn. Ông đã chinh phục nhiều nhóm dân tộc lân cận và thiết lập một mối quan hệ tốt với hoàng đế của triều đại nhà Đường. Năm 640, ông gửi Tể tướng của mình mang những lễ vật quý giá tới hoàng đế nhà Đường và muốn hỏi cưới công chúa Văn Thành.

Đường Thái Tông chấp thuận cuộc hôn nhân này. Từ khi mối quan hệ bang giao bắt đầu, vua Tây Tạng đã xin cưới công chúa 4 lần. Cuối cùng thì ước nguyện thành hôn của ông cũng được ưng thuận.

Tuy nhiên, theo truyền thuyết dân gian, câu chuyện có thú vị và lãng mạn hơn đôi chút. Công chúa Văn Thành không chỉ xinh đẹp mà còn rất thông minh.Theo truyền thuyết, công chúa đã gửi một thông điệp tới tất cả những người cầu hôn cô. Cô nói với họ rằng cô sẽ chỉ kết hôn với một người có
thể hỏi một câu hỏi mà cô không thể trả lời. Nhiều người đến cầu hôn và hỏi cô đủ kiểu câu hỏi, nhưng công chúa Văn Thành đã trả lời được tất cả.

Khi Thổ Phồn đến với công chúa, chàng nói: "Thưa công chúa, ta nên hỏi câu hỏi thế nào đây để nàng sẽ trở thành phu nhân của ta?".Trên đời có hàng triệu câu hỏi, nhưng nhà vua Tây Tạng không hỏi về chiêm tinh học cũng như về lịch sử và văn hóa. Ông thật thông minh khi đã đưa ra một câu hỏi độc đáo như vậy. Câu hỏi ấy nhã nhặn và lịch sự, nhưng nó làm cho đối phương không nói nên lời. Công chúa Văn Thành không có lựa chọn nào khác cả và kết hôn với quốc vương Thổ Phồn.

Chuyện 5: Bóng tối là gì?


Ánh sáng và bóng tối

Cuộc đối thoại giữa một đại sư lỗi lạc từ một ngôi đền thờ Phật cổ xưa và một người vô thần.

Đại sư: Thí chủ, trên thế giới này, thí chủ không tin vào điều gì nhất?

Người vô thần: Tôi tin những gì nhìn thấy là đáng tin và những gì không nhìn thấy là không đáng tin.

Đại sư: Ồ, thưa thí chủ, thí chủ quả là một người rất thật thà. Nhưng, thí chủ thấy đấy, có một cung điện to lớn, trông thật lộng lẫy với vàng bạc và những thảm cỏ xanh, nguy nga tráng lệ trước mắt thí chủ 100m. Nhưng khi màn đêm buông xuống, bóng tối bao trùm tất cả, thí chủ có nghĩ là cung điện ấy không tồn tại không?

Người vô thần: Dĩ nhiên nó vẫn tồn tại chứ, nhưng chỉ có điều nó đã bị bóng đêm che lấp.

Đại sư: Vậy thì bóng tối là gì?

Người vô thần: À….

Đại sư: Vào ban đêm, thí chủ tin vào bóng tối? Và ban ngày, thí chủ lại tin vào ánh sáng sao?

Người vô thần: À….

Đại sư: Thưa thí chủ, trên thực tế, thí chủ chỉ nhìn thấy những thứ mà thí chủ có thể thấy. Cung điện rộng lớn ở kia sẽ mãi chẳng chuyển dời, chỉ có tâm lý và trí tuệ của thí chủ bị bao trùm bởi bóng đêm, cho nên đại điện đó đã biến mất trong tâm của thí chủ.

Người vô thần (chắp 2 tay trước ngực biểu lộ sự tôn kính): Xin đại sư vĩ đại hãy giải thích rõ hơn cho tôi?

Đại sư: Tất cả mọi điều làm rối loạn trái tim thí chủ cũng giống như bóng đêm mơ hồ vô biên này, chỉ có hình thức của chúng là khác nhau thôi. Vạn thứ tạo tác trong thế giới này cũng nhiều như số hạt cát sông Hằng, cho dù thí chủ có nhìn thấy chúng hay không, có cảm nhận thấy hay không, thì chúng vẫn ở đó. Nếu thí chủ ngồi dưới một cái giếng mà nhìn lên trời thì sẽ rất khó hiểu được vũ trụ bao la này. Nói cách khác, không thể đánh giá qua việc nhìn thấy hay không nhìn thấy được. Và khi con người nhìn thế giới qua tròng mắt này thì cũng giống như ngồi trong giếng mà nhìn lên bầu trời vậy. Con mắt người chỉ có thể nhìn thấy những điều nhỏ bé vô cùng hữu hạn, và còn những thứ to lớn hơn không nhìn thấy nhưng vĩnh viễn tồn tại nơi đó.



Tổng hợp từ net

Xem thêm

 

Bài cùng chủ đề

Hình phạt nặng nhất

avatar phuc_long đăng lên Văn hóa Thần truyền vào lúc 15 T.Năm 2013, 17:42
?
Có một câu chuyện cổ kể về một người theo đạo Do Thái mà lại rất thích chơi gôn. Vào một ngày Sabbath nọ [*], ông ta thèm được chơi gôn quá. Nhưng tín ngưỡng Do Thái yêu cầu các tín đồ phải nghỉ ngơi vào ngày lễ Sabbath và họ không được phép làm bất cứ điều gì. Nhưng người này không thể cưỡng lại được ham muốn mạnh mẽ của mình và quyết định lén ra sân gôn. Ông ta nghĩ rằng mình sẽ chỉ chơi một vài lỗ. Chỉ có thế thôi. Vì hôm đó là ngày lễ Sabbath và không có người Do Thái nào đi ra ngoài, nên không có ai tại sân gôn. Vì vậy người này cảm thấy rằng sẽ không ai biết ông phạm luật.  ...
Một nông dân đang vội vàng trên đường cùng con ngựa và con chó của mình. Thình lình sét đánh giết chết tất cả họ. Như nhiều linh hồn mới chết khác, họ chẳng biết mình đã chết và cứ tiếp tục đi. Họ tiếp tục đi dưới mặt trời thiêu đốt. Họ ướt đẫm mồ hôi và khát không chịu nổi. Họ sau đó nhìn thấy một cánh cổng đẹp đẽ dẫn đến một quảng trường chiếu sáng rực rỡ. Có một dòng suối trong vắt ở giữa quảng trường đó. Ông vội vã chạy đến và chào người giữ cửa: “Nơi đẹp đẽ này là nơi nào vậy?” “Thiên đàng”. Người gác cổng nói một cách thân thiện. “Thật là tốt quá. Chúng...
Rất nhiều người cho rằng được-mất của cá nhân được quyết định bởi phấn đấu và nỗ lực cá nhân, chứ không tin vào vận mệnh con người và đời người là do nghiệp lực lớn nhỏ và quan hệ nhân duyên quyết định. Dẫu có dùng mọi thủ đoạn để đoạt thứ vốn thuộc về người khác, thì thực tế nếu những thứ ấy không phải của bạn, bạn kiểu gì cũng không đoạt được nó. Dưới đây là một câu chuyện nhỏ liên quan đến Tế Công, giảng về đạo lý “điều gì không của bạn thì sẽ không thuộc về bạn” (Ghi chú: Tế Công là một hòa thượng nổi tiếng thời Nam Tống ở Trung Quốc). Một ngày, Tế Công...
MTV: “When Seawater Turns Sweet”   Tải về file nén .rar của file WMV theo phân đoạn (mỗi phân đoạn ~5MB, tổng cộng 17 phân đoạn). Sau khi tải về, giải nén thì thu được file WMV nguyên gốc. Cách tải về: Click chuột phải -> Save Target As… <a style="font-family: Arial; font-size: 13px; text-decoration: none;" href="http://media.zhengjian.org/media/2011/09/19/seawater-en.part01.rar"> (1) </a>|<a style="font-family: Arial; font-size: 13px; text-decoration: none;" href="http://media.zhengjian.org/media/2011/09/19/seawater-en.part02.rar"> (2) </a>|<a style="font-family: Arial; font-size: 13px; text-decoration: none;"...

Gieo trồng Đức

avatar phuc_long đăng lên Văn hóa Thần truyền vào lúc 28 T.Tư 2013, 09:21
0
Ngày xưa, có một gia đình giàu có. Người chủ nhà khi già mới sinh được người con trai. Ông vốn là người lương thiện và được ăn học nên đặt tên cho đứa con mới sinh là Tịnh Bản, có nghĩa là tràn đầy thiện tâm. Cái tên này đại biểu cho đặc tính của tổ tiên gia đình dựa trên nền tảng thuần tịnh của họ. Đứa bé trai trông rất đẹp đẽ, tướng mạo khôi ngô tuấn tú. Cả nhà ông đều rất hạnh phúc. Lúc đó, từ một ngọn núi xa có một vị Đạo trưởng đang dùng huệ nhãn ngồi quan sát thế gian. Bỗng nhiên, ông nhìn thấy ngôi nhà của gia đình nọ được bảo phủ trong những đám mây tốt lành màu sáng tía. Ông...
  Cây sơn trà và chim sơn ca trong bức họa từ triều Nam Tống của Trung Quốc (1127-1279) (Wikipedia) Hội họa Trung Quốc có một lịch sử truyền thừa lâu dài và nguồn gốc văn hóa thâm sâu. Nó nhấn mạnh vào tư tưởng nghệ thuật và cảnh giới mà sự vật biểu hiện. Thông qua sự miêu tả của người họa sĩ về nhân vật, sự vật, hay cách bài trí, người xem có thể cộng hưởng và thưởng thức các tiêu chuẩn thẩm mỹ thích hợp, các lằn mức đạo đức, từ đó nắm được ẩn ý và đạo lý nhân sinh cũng như các cảnh giới cao hơn trong vũ trụ. Có ba loại ý tưởng nghệ thuật chính trong tranh vẽ Trung Quốc: (1) phóng...
Trên đường tôi đi từ Rome đến San Marino, tôi được nghe một câu chuyện rất động lòng về Thượng Đế. Có một ca sĩ hát nhạc cổ điển rất nổi tiếng tại Châu Âu. Cô ta được nổi tiếng trên thế giới trong khi tuổi chừng 30. Ngoài ra, cô ta cũng lấy chồng rất xứng đáng và có một gia đình rất hạnh phúc. Một ngày, cô ta đến một quốc gia láng giềng để trình diễn, vé cho đêm trình diễn đó đã bán hết trước một năm. Ðêm trình diễn thành công rực rỡ và khán giả rất hài lòng. Sau khi trình diễn, người ca sĩ bước ra khỏi nhà hát cùng với chồng và con trai và phóng viên điện ảnh liền bao vây để phỏng vấn....
Trong cuộc sống, khi bạn bị đau đớn, bị phê phán hay bị hạ nhục bởi hành động của kẻ khác,  bạn sẽ phản ứng lại như thế nào? Bạn mất bình tĩnh và trả thù một cách giận dữ hay nuốt hận mà giữ kín trong lòng? Sau đó, bạn có thấy bực mình mỗi khi nghĩ về chuyện ấy và nó gây ảnh hưởng xấu đến tâm tính của bạn? Nếu là một người bình thường thì rất khó kiểm soát tốt những cảm xúc dưới loại hoàn cảnh này. Tuy nhiên, với một người tu tập tốt, người ấy sẽ có khả năng giáp mặt nỗi khổ cực một cách ung dung và xử sự với sự bình tĩnh lớn trước cơn khủng hoảng. Có một câu chuyện như...
1. Ngày xửa ngày xưa, Thần đã tạo ra con người. Thần để mỗi người vác một cây thập tự giá nặng và tiến về vùng Đất Thánh dưới sự chỉ dẫn của Ngài một cách chậm chạp và khó nhọc trên suốt cuộc hành trình dài trong cuộc sống của họ.  2. Một người đàn ông đã dừng lại giữa cuộc hành trình và nghĩ: “Cây thập tự giá này nặng quá! Sẽ mất bao lâu để mang nó đây?”  3. Vì vậy, người đàn ông này quyết định gọt bớt nó đi một chút.  4. Thời gian trôi đi, anh ta cứ gọt cây thập tự giá càng ngày càng ngắn.    5. Cây thập tự giá quả thực đã nhẹ hơn sau khi người đàn...

Giấc mộng hạt kê vàng

avatar phuc_long đăng lên Văn hóa Thần truyền vào lúc 1 T.Tư 2013, 21:40
0
Đời Nhà Đường có người tên là Lư Sinh, hôm nọ anh ta đến một quán trọ ở Thành Hàm Đan để gặp một Đạo sỹ tên là Lữ Ông. Lư Sinh than phiền với Lữ Ông về sự nghèo khó và không thể nào đạt được mong muốn của mình. Lữ Ông lấy ra một cái gối và nói rằng Lư Sinh có thể đạt được giấc mơ của mình về sự giàu sang và phú quý nếu anh ta ngủ trên cái gối đó. Lư Sinh nằm xuống trên cái gối. Một chốc, người chủ quán trọ liền đi đặt cái chảo trên bếp lò và rang một ít hạt kê. Lư Sinh liền có một giấc mơ nơi mà anh sống trọn cuộc đời của mình. Trong giấc mộng đó, Lư Sinh thấy mình đi thi đậu Trạng...
Vào những năm Chính Hòa thời Bắc Tống (1111-1118 SCN), Hoàng đế bấy giờ là Tống Huy Tông nâng đỡ Đạo giáo, chèn ép Phật giáo, bởi vậy Phổ Chiếu Tự, một ngôi chùa Phật giáo nổi tiếng trong thành Tứ Châu bị người ta chiếm cứ. Phổ Chiếu Tự có một bức tượng Phật rất lớn, không chỉ hoa lệ hùng vĩ mà còn cực kỳ trang nghiêm tôn quý. Những kẻ chiếm cứ muốn hủy bức tượng Phật, nhưng lại sợ sự uy nghiêm của Thần Phật, nên họ tuyển mộ giá cao kẻ cả gan dám hủy bức tượng tôn Phật này.   Hình ảnh minh họa  Khi ấy một kẻ vô lại họ Triệu thèm muốn tiền thưởng nên đã tới nhận nhiệm vụ...
Sau khi thời Xuân Thu đã đi qua được 2500 năm, ngoại trừ Phật gia không có học phái nào có thể ảnh hưởng sâu sắc đến văn hóa Trung Hoa bằng Nho gia và Đạo gia. Bởi vậy, ông tổ của 3 gia phái này là Phật Thích Ca Mâu Ni, Khổng Tử và Lão Tử được người đời sau ngưỡng mộ và sùng bái. Thật trùng hợp ở chỗ, ngày tháng 3 vị ấy ra đời chênh nhau không quá 20 năm. Theo góc nhìn lịch sử, thì 3 vị ấy là người của cùng một thời đại. Năm 571 Trước công nguyên, ngày 15 tháng 2 Lão Tử giáng sinh tại nước Sở, huyện Khổ (nay là huyện Lộc Ấp, Hà Nam). 5 năm sau, ngày 8 tháng 4 năm 566 Trước công nguyên Phật Thích Ca Mâu Ni...
Tôn sư trọng đạo là các giá trị truyền thống trong văn hóa Trung Hoa cổ xưa, các danh ngôn như “Sư đồ như phụ tử”, và “Nhất nhật vi sư, chung thân vi phụ” từ xưa đến nay rất phổ biến. Người học trò coi ân đức của người thầy tựa như cha của mình, vì vậy mới gọi ông là “ân sư” hay “sư phụ”. Người thầy truyền thụ luân lí đạo đức, tri thức và các giá trị tốt đẹp cho học trò của mình. Dạy người những hành vi quy phạm đối nhân xử thế trong xã hội nói chung. Trong khi theo học người thầy, người học trò không phải chỉ hiểu được các đạo lí cung kính phụng sự người thầy, mà còn phải nghiêm...
Có một lần, Đường Thái Tông giá lâm điện Thúy Vi và hỏi quan hầu: “Từ xưa tới nay mặc dù các bậc Đế vương có thể bình định Trung Nguyên, nhưng không thể khiến các dân tộc như Nhung, Địch thần phục. Tài năng của Trẫm không so được với các Đế vương thời cổ đại, nhưng thành tựu lại hơn họ. Ta không nói nguyên nhân trong đó, xin các vị cứ trực ngôn mà nói thử xem?”   Đường Thái Tông, một trong những nhân vật nổi tiếng và được kính trọng nhất trong lịch sử Trung Quốc Quần thần đều nói:  “Bệ hạ công đức như Trời Đất, khó có thể một lời nói rõ được”. Đường Thái Tông nói: ...
 Một trí giả từng nói với tôi: “ Lòng từ bi là khi một người có thể vứt bỏ tự ngã của mình và suy nghĩ từ quan điểm của những người khác trong bất kể vấn đề gì mà anh ta gặp phải. ” Tuy nhiên, do chuẩn mực đạo đức trong xã hội hiện đại càng ngày càng xuống thấp, mọi người chỉ coi trọng bản thân mình và ngày càng hiếm người thật lòng đặt mình vào hoàn cảnh của những người khác và suy nghĩ cho họ. Bản thân tôi đã đã chứng nghiệm được việc vứt bỏ tự ngã của mình chỉ sau khi bắt đầu tu luyện. Khi một người cạnh tranh và đấu đá cho những ham muốn và lợi ích cá nhân, các xung đột sẽ xảy ra...